Tuesday, September 8, 2015

Chàng trai Thái đi tìm cô gái Việt từng đoạt HC vàng SEA Games

Một vận động viên đua xe đạp địa hình từ Việt Nam sang Brunei dự thi SEA Games lần thứ 20, khi đó là năm 1999, bằng một chiếc xe cũ đến mức sau mỗi vòng tập chạy thì ông huấn luyện viên người Nga phải làm công việc sửa xe cho cô.
Một chàng trai đến từ Thái Lan khi đó cũng xách chiếc xe đạp của mình chạy vòng vòng quan sát đội tuyển đến từ các quốc gia đang ráo riết chuẩn bị cho vòng chung kết giải thể thao lớn nhất vùng Đông Nam Á.
 
    
Nguyễn Thị Thanh Huyền, vận động viên đua xe đạp vô địch SEA Games 20, 21, 22 và 24 (Hình: Thanh Huyền cung cấp)  
Lúc này, hình ảnh cô vận động viên Việt Nam nhỏ nhắn tập luyện một cách chăm chỉ trên chiếc xe “cà tàng xì cút” đã thu hút sự chú ý của anh người Thái.
Thế là chỉ ngay trước khi phát súng báo hiệu giờ xuất phát cuộc tranh tài được nổ ra chưa đầy nửa tiếng, chàng trai người Thái Lan đã nói với ông huấn luyện viên của cô gái Việt rằng “Hãy dùng chiếc xe của tôi!”
Sau chút ngần ngừ, người thầy của nữ vận động viên đó quyết định “Dùng chiếc xe đạp này, con sẽ chiến thắng.”
Và, như một giấc mơ, cô giành chiếc huy chương vàng đầu tiên ở bộ môn đua xe đạp địa hình về cho đội tuyển Việt Nam thật.
Cô gái Việt không kịp biết tên chàng trai kia là gì, ở đâu.
Chàng trai Thái cũng chỉ kịp chụp chung với cô một tấm hình, rồi mau chóng lấy lại chiếc xe chạy đi ngay trước khi đội tuyển Thái Lan nhìn thấy anh và không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Cô gái ấy chính là Nguyễn Thị Thanh Huyền, người được mệnh danh là nữ hoàng của môn chạy xe đạp băng đồng của Việt Nam với 4 huy chương vàng SEA Games 1999, 2001, 2003 và 2007, hiện đang là giáo viên bộ môn thể dục thể hình của trường Đại Học Thể Dục Thể Thao ở Sài Gòn.
Và chàng trai đã trao vào tay cô cơ hội ghi bàn đầu tiên trên đấu trường quốc tế là Sekson Aroonpong, tên thường gọi là Art, khi đấy là phóng viên của tạp chí Mountain Bike Thailand Magazine, và hiện đang sống tại Hailey thuộc tiểu bang Idaho của Hoa Kỳ.
Giờ đây, 16 năm sau ngày câu chuyện cho mượn xe kỳ lạ xảy ra, qua phóng viên Người Việt, hai người lại có được những thông tin về nhau để tiếp tục một câu chuyện ngỡ chỉ là chiêm bao.

Chuyện kể từ cô vận động viên Việt Nam bị hư xe ngày nào

Với những thông tin sơ lược về Nguyễn Thị Thanh Huyền, chúng tôi lần tìm, cuối cùng, có được số điện thoại của cô.
Câu chuyện ngày nào ngỡ chìm vào quên lãng, nay đột nhiên được nhắc lại, khiến Huyền, giờ đã là một phụ nữ 38 tuổi, không khỏi ngỡ ngàng. Cả một thời xa xưa như được sống lại, và cô kể một cách thật vui, qua điện thoại.
“Năm đó là SEA Games 20, do không có môn thi đường trường nữ (Road Bike) nên mình được chuyển từ môn xe đạp đường trường sang môn xe đạp địa hình (Mountain Bike) chỉ 5 tháng trước cuộc thi.” Huyền nhớ lại.
Chuyển môn thi, nhưng phương tiện thi là chiếc xe đạp thì vẫn là... chiếc xe đạp cũ.
Theo lời của cựu huy chương vàng SEA Games ngày nào thì chiếc xe cô dùng khi ấy là chiếc Cannondale.
“Năm 96-97 gì đó, có một đoàn người Mỹ làm một cuộc chạy đua xe đạp vòng quanh thế giới mà đích đến là Việt Nam. Tất cả đều chạy xe Cannondale màu xanh và không có phuộc nhún. Sau khi đến Việt Nam, theo lời đề nghị của ông giám đốc CLB Xe Đạp Hà Nội, đoàn người Mỹ đã để lại cho CLB khoảng chục chiếc xe. Đến Tháng Ba, năm 99, mình tham gia vào CLB và được giao cho một trong những chiếc xe đó để tập luyện.” Huyền kể.
Bộ môn Huyền sẽ thi là “đua xe đạp băng đồng” nhưng những chiếc Cannondale đó lại dành cho chạy đường trường chứ không phải cho việc leo địa hình lên núi xuống đèo nên không có phuộc nhún để tránh việc dằn xốc.
Sau 5-6 tháng tập luyện rất tốt trong điều kiện mà cả xe lẫn giày dép đều không đúng với yêu cầu, Huyền được mua tặng cho một cặp phuộc nhún nhưng “đó cũng chỉ là phuộc nhún dành cho xe đường trường chứ không phải xe leo đồi núi.”
“Vậy mà mình tập 5 tháng trời, thầy trò vật vã với nó sau từng buổi tập, riêng cái phuộc nhún trước của nó ngày nào mình cũng sợ 'đầu lìa khỏi cổ', mỗi khi đổ dốc nó rung cành cạch như sắp tuột khỏi bánh trước. Ngày nào đi tập mình cũng hỏi chú kỹ thuật có một câu là 'đi tập nó có gãy không, có sao không?' Nó mà gãy một cái là răng mình cũng rớt theo luôn.” Huyền vừa kể vừa cười.

     
Nguyễn Thị Thanh Huyền (trái) và Sekson Aroonpong (Art) cùng chiếc xe đạp được cho mượn năm 1999. (Hình: Thanh Huyền cung cấp)
 
Điều kiện như vậy, nhưng “Lúc ấy mình hồn nhiên lắm, không ao ước gì cả, vì ước có được đâu, mà được đi thi là hạnh phúc rồi, nên vẫn cứ tập bình thường, không có than thở gì hết. Chỉ biết là xe hỏng thì cứ mỗi ngày tập về thì sửa thôi.”
Theo lời Huyền, “Cho đến buổi đêm mà sang ngày hôm sau mình thi đấu, ông huấn luyện viên phải sửa xe đến 4 giờ sáng. Cái sên xe lúc đấy cứ bị tuột xuống, rồi cứ phải chỉnh líp xe, sên líp cứ nhảy lung tung. Rồi ông bảo, thôi không sao cả, hãy cứ cố gắng mà thi đấu. Thảm lắm.”
“Thảm” nhưng tiếng cười của người vận động viên ngày đó vẫn cứ hồn nhiên.
Thế nhưng, Huyền nhớ lại, “Ngay trước giờ thi đấu, ông huấn luyện viên nói có một người cho mượn xe và động viên mình là nếu có chiếc xe này thì mình sẽ có huy chương.”
Huyền bảo cô “mở to mắt nhìn chiếc xe và nhận ra đấy là xe của một ông mà ngày nào mình cũng gặp trên đường tập.”
Cô bảo “chuyện này chưa bao giờ có tiền lệ” nhưng “vốn tin tưởng vào huấn luyện viên tuyệt đối” nên cô “gật đầu cái rụp” và leo lên xe đạp thử trong khi lòng vẫn đầy những ngỡ ngàng.
“Khi trọng tài thổi còi xuất phát, mình vẫn còn đứng trơ ra đó, mặt xám ngoét. Tới lúc nghe ông huấn luyện viên hét tên mình, mình mới giật bắn người và cắm đầu chạy.” Huyền lại cười khi nhớ về “kỷ niệm khó phai.”
Suy ngẫm lại những gì đã qua, nữ hoàng trên đường đua xe đạp ngày nào cho rằng, “Không ai dám chắc chắn về thành tích cuộc đua sắp tới, kể cả khi mình nghĩ là chiến thắng đến 70%, mà trong môn đua xe đạp địa hình thì càng có nhiều may rủi. Cũng không ai dám nhảy lên một chiếc xe mà mình không biết gì để thi đấu trong một cuộc đua quan trọng như vậy, trừ khi không có gì để mất.”
“Nhưng quả thật anh ấy là người mang đến may mắn cho tôi cùng với chiếc xe của anh. Nó góp phần quan trọng trong chiến thắng ngày hôm đó, mang đến cho mình niềm hạnh phúc. Đúng là hạnh phúc vô bờ sau nhiều năm tháng vất vả.” Huyền nói tiếp.
Sau lần đầu tiên đoạt huy chương vàng trong điều kiện khó khăn thiếu thốn như thế, Huyền lại tiếp tục theo đuổi sự nghiệp này, và lại giữ vững chiếc huy chương vàng ở SEA Games 21, 22.
Năm 2005, cô lập gia đình với Bác sĩ Nguyễn Hữu Tuyển, vốn là bác sĩ của Trung Tâm Huấn Luyện Thể Thao Quốc Gia 2 và sinh một đứa con trai. Thế nên năm đó Huyền đã không tham dự SEA Games 23. Tuy nhiên, đến năm 2007, cô trở lại đường đua và tiếp tục ghi nhận kỷ lục ngoạn mục với một chiếc huy chương vàng nữa ở SEA Games 24, trước khi chính thức giải nghệ vào năm 2008.
Sau khi sanh thêm đứa con gái được 7 tháng thì chồng cô đột ngột qua đời. Cô cho biết “vẫn chưa nghĩ đến chuyện sẽ tiến thêm bước nữa.”
Hiện tại Huyền đang là giáo viên dạy môn thể dục thể hình ở trường Đại Học Thể Dục Thể Thao Sài Gòn.
Hỏi “Huyền còn nhớ gì về người đàn ông cho mượn xe đó?”, Huyền nói, “Trong trí nhớ của tôi, anh ấy trông rất hiền. Sau khi về đến đích, tôi như trong mơ, chỉ nhớ lúc đó líu ríu nói cảm ơn anh. Anh chụp hình với cả đội và đi mất. Sau này nhiều năm, thỉnh thoảng tôi nhìn lại tấm ảnh chụp chung với anh ấy, tôi cảm thấy rất vui và mong gặp lại anh. Tôi dự định đăng tấm hình đó lên Facebook để tìm kiếm anh ấy. Nhưng mà vẫn chưa làm.”
Thêm một thắc mắc của Huyền cho đến tận bây giờ vẫn chưa có câu trả lời, là “Khi đó ông huấn luyện viên nói anh này có shop xe đạp ở Thái Lan, mà Thái Lan lúc ấy đang là đối thủ của mình, vậy mà không hiểu sao anh ấy lại cho mình mượn xe?”
Huyền cho rằng, “Nghĩ lại sự việc đó như một giấc mơ, một chuỗi may mắn không được lặp lại lần thứ hai trong đời. Mình nghĩ đó là một cái 'duyên' kỳ lạ mà không phải ai cũng gặp. Có thể anh ấy thấy việc cho mình mượn xe là một cử chỉ bình thường, nhưng đối với mình là một việc kỳ lạ. Ở Việt Nam, người ta gọi đó là câu chuyện cổ tích, bởi đó là một thành tích không ngờ với dự đoán của tất cả giới thể thao trong nước, trong khu vực, cũng như với bản thân mình.”
“Một câu chuyện cổ tích có hậu và rất hay.” Vận động viên đoạt huy chương vàng Đông Nam Á ngày nào nhờ chiếc xe đạp được người lạ cho mượn, kết luận.

Giọng Art thể hiện được một niềm vui quá bất ngờ khi biết rằng tôi đã liên lạc được với Huyền, “Tôi đã cố gắng tìm cô ấy trong một thời gian khá lâu nhưng không được. Thế mà ngày hôm qua, sau một thời gian rất lâu không chạy, tôi lấy xe đạp ra, làm một vòng leo núi. Lúc trở về nhà, tôi nhận được email của bạn. Không thể nói là tôi mừng như thế nào.”
“Quá lâu rồi từ ngày tôi gặp cô ta tập dợt trên đường đua quốc tế ở Brunei.” Anh nói tiếp.
Rồi anh kể luôn, “Ngay từ đầu tôi đã để ý thấy đội Việt Nam gặp nhiều vấn đề trục trặc với các phương tiện thi đấu bởi những chiếc xe đạp quá là cũ kỹ, không thể nào đủ điều kiện để mà thi hết. Thấy vậy nên tôi đã nói với người huấn luyên viên, mà tôi còn nhớ ông ta là người Nga. Tôi nói ông ta lấy chiếc xe đạp của tôi đi. Ông nói liệu ai sẽ chịu trách nhiệm về chuyện lỡ ai biết rằng tôi cho cô ta mượn xe thì sao. Tôi bảo đừng quan tâm đến chuyện đó, hãy cho cô ta một cơ hội đi.”
“Làm sao mà anh biết Huyền, biết xe của cô ta có nhiều vấn đề như thế?” Tôi hỏi lại
Art bảo, “Lúc đó tôi đang làm công việc của một phóng viên, tôi là người sáng lập và là chủ bút của tờ Mountain Bike Thailand Magazine. Cho nên tôi cũng khá rành về xe đạp.”

Anh Sekson Aroonpong (Art) hiện đang sống tại Hailey, Idaho (Hình: Sekson Aroonpong cung cấp)

“Tôi có dành thời gian chạy theo quan sát đội tuyển Việt Nam, và tôi chú ý thấy đội Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong việc họ cứ luôn phải sửa chữa chiếc xe đap cũ kỹ của Huyền trong lúc tập dợt. Xe của cổ rất là cũ. Đó là lý do ngay trước giờ thi, tôi đã nói họ lấy xe của tôi đi. Tôi chỉ nói với họ có 2 điều, thứ nhất là thắng xe của tôi rất là nhạy, cho nên khi cần chỉ dùng một ngón tay bóp thắng nhẹ thôi. Cái thứ hai là thay cái yên xe đi. Đó là tất cả những gì tôi nói với họ.” Người đàn ông Thái nhớ lại.
“Ồ, nhiều tờ báo lúc đó viết về chi tiết này và nói rằng anh là người làm ở một tiệm bán xe đạp nào đó ở Thái Lan?” Tôi thắc mắc.
Art cười, “Lúc đó tôi đâu có nói cho ai biết tôi là ai đâu, cho nên chắc họ đoán thế.”
“Như đã nói, lý do tôi quan sát các đội đến tập luyện thi đấu là để viết bài tường thuật, y như công việc bạn đang làm bây giờ. Tôi thích chạy xe đạp, thích chạy đường địa hình. Chính vì vậy mà tôi đã thấy Huyền tập luyện khó khăn và chăm chỉ như thế nào. Thành ra còn 20 phút nữa trước giờ thi bắt đầu, tôi đã không thể nhìn cô ấy đi thi với chiếc xe đạp đó, tôi cần phải làm một việc gì đó. Và tôi đã cho cô mượn chiếc xe.”
Tôi lại tò mò “Anh nghĩ gì khi quyết định làm như vậy?”
Art bảo, “Tôi nghĩ bất kỳ ai trông thấy tình cảnh ấy cũng sẽ làm như vậy thôi, ngay cả bạn cũng thế. Cô ta đã tập luyện chăm chỉ cả một thời gian dài mà đến ngày thi đấu thì thấy rõ ràng cổ lo lắng, buồn. Đó là lý do tại sao tôi hay bạn thấy cần phải làm chuyện nên làm, là cho cô ấy một cơ hội.”
Người đàn ông tốt bụng nhớ lại, “Khi cô ta giành chiến thắng, mọi người trong đội tuyển Việt Nam đều rất vui mừng. Ngay sau đó, tôi cũng rất mừng cho họ, nhưng lấy xe đạp và chạy đi liền. Tôi nhớ mọi người trong đội tuyển Thái Lan nhìn tôi và tôi nghĩ họ không biết gì đâu.” Anh cười lớn.

Vẫn dõi theo trong đời

Theo lời Art, hai năm sau sự kiện đó, anh có nhìn thấy Thanh Huyền tại SEA Games 21 tổ chức ở Malaysia.
“Lần đó, cả đội tuyển Việt Nam đều có xe đạp tốt hơn, chắc họ đã rút ra được kinh nghiệm lần trước là phương tiện thi đấu giữ vai trò rất quan trọng trong cuộc so tài quốc tế. Lần đó cô ấy lại chiến thắng. Tôi nhìn thấy cô ta rất vui nhưng tôi không có đến chào, mà chỉ thực hiện công việc của mình rồi về nhà thôi.” Anh tâm sự.

Hình Nguyễn Thị Thanh Huyền (giữa) lên nhận HVC SEA Games 21 do Sekson Aroonpong chụp năm 2001. (Hình: Sekson Aroonpong cung cấp)

Dù vậy, Art cho biết, anh “vẫn quan tâm theo dõi những gì diễn ra trong cuộc đời của Huyền.”
“Tôi thấy rất vui khi biết rằng Huyền lại giành được thêm một số huy chương nữa trên đường đua. Cô ấy vẫn là người dẫn đầu trên các chặng đường đua Đông Nam Á.”
“Tìm đọc tin tức về Huyền trên báo chí Việt Nam, tôi biết cô kết hôn với một bác sĩ trong đoàn Việt Nam, rồi sau đó có chuyện không may xảy ra với chồng cô ấy. Tin đó khiến tôi cảm thấy buồn lắm.” Giọng anh trầm lại.
Dõi theo tin tức về Huyền, hy vọng có được sự liên lạc với Huyền nhưng lại không thể nào có được, bởi vì “tôi không biết tiếng Việt.”
Cho đến Tháng Mười Một năm ngoái, trong chuyến du lịch sang Việt Nam, đến Sài Gòn và Bình Dương trong 2 ngày, thì suy nghĩ nên tìm lại Huyền càng trở nên thôi thúc trong Art.
“Nhưng ngay lúc ấy thì tôi lại không thể làm được gì. Sau khi từ Sài Gòn trở về Thái Lan rồi sang Mỹ, tôi cứ nghĩ đến việc nên tìm cô ấy bằng cách kể câu chuyện của cô ấy cho những người Việt Nam mà tôi gặp. Cho đến cách đây khoảng 2 tháng, thì vợ chồng bà Tuyết đến nhà hàng tôi đang làm việc ở Idaho để dùng bữa. Tôi mang chuyện này ra kể và hy vọng cô Tuyết giúp đỡ. Lúc đầu cô ấy nhìn tôi nghĩ có vẻ tôi điên điên, nhưng rồi thì cô hứa sẽ giúp tôi.” Art cho biết.
Thật sự bà Tuyết Salzman đã giữ câu chuyện thú vị này trong lòng để tìm cách giúp Art. Và cách sau cùng mà bà nghĩ tới là gọi cho báo Người Việt. Để từ những gì bà Tuyết cung cấp mà chúng tôi lần tìm ra được cách liên lạc với Thanh Huyền.
Art cho biết anh làm ở tờ tạp chí Mountain Bike Thailand 6 năm, và sang sống ở Mỹ một mình từ 10 năm nay sau khi chia tay với vợ. Anh có một cô con gái 17 tuổi hiện sống với vợ cũ ở Thái Lan.
Người đàn ông có nghĩa cử đáng quý đó cho rằng lý do mà ông luôn dõi theo tin tức về Huyền là “vì tôi muốn biết cuộc sống Huyền tiếp tục như thế nào, và cứ mỗi lần thấy tin về cô ấy là lại thấy cô thắng cái này thắng cái kia, hết huy chương vàng này đến huy chương vàng nọ. Nhiều người đã gọi Huyền là nữ hoàng trên đường đua. Lần cuối cùng tôi đọc thấy tin tức về cô ấy là khi cô giải nghệ và đi theo học đại học gì đó. Tôi cảm thấy vui với những gì mà cô ấy đạt được.”
Art cho biết, Tháng Giêng năm 2016, anh sẽ trở lại Thái Lan và nếu không có gì thay đổi, anh sẽ dẫn con gái sang thăm Việt Nam. “Tôi hy vọng là tôi sẽ gặp được Huyền trong lần sắp tới đây.”
 
Thay cho lời kết
 
Sau khi nói chuyện xong với cả Thanh Huyền và Art, tôi email cho cả hai người cùng một lúc, gửi họ số điện thoại và địa chỉ email của nhau.
Và ngay khi tôi viết xong những dòng cuối của câu chuyện này, tôi nhận được cả email của Thanh Huyền và của Art với lời tựa “Triệu lời cám ơn”
Anh viết, “Tôi muốn nói cám ơn bạn thêm lần nữa đã giúp tôi nối lại mối liên lạc với em gái tôi (nhưng khác cả cha lẫn mẹ). Hôm qua, tôi đã nhận được email của cô ấy. Tôi quá là hạnh phúc khi có thể trò chuyện với Huyền. Việc nối lại được sự liên lạc với Huyền là món quà bất ngờ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi đoan chắc 100% rằng điều đó không thể xảy ra nếu không có sự giúp đỡ của bà Tuyết, của bạn.”
Trong khi đó, Thanh Huyền viết, "Cuộc đời thi đấu của mình có nhiều kỷ niệm lắm, nhưng nó đi với nhiều sự nghiệt ngã chứ không phải là một kỷ niệm đẹp như vậy... Cám ơn anh Art đã mang đến cho cuộc đời mình một đốm sáng của niềm vui, cùng với niềm vui của chiến thắng, của sự may mắn!"
Riêng tôi, tôi vẫn đang chờ nghe tiếp sự hội ngộ của họ sẽ diễn ra như thế nào. Nhưng ngay lúc này, trong đầu tôi vẫn còn mãi tiếng cười và giọng nói đầy ngỡ ngàng đến thú vị của Huyền và Art.

Ngọc Lan/Người Việt

Friday, August 14, 2015

Hủ tiếu bà Năm

Cộng đồng người Hoa ở khu vực Quận 11, quận 10, quận 5 và quận 6 khá đông. Nhiều người Hoa ở đây sinh đẻ ở khu vực chợ Lớn, Sài Gòn, dòng họ tổ tông họ sang Việt Nam từ những năm ở thế kỷ trước, rồi an cư lập nghiệp ở đây, nhưng bao đời qua họ vẫn giữ được ngôn ngữ của họ, trong cuộc sống đời thường sinh hoạt, làm ăn họ đều nói Quảng Đông. Tôi còn nhớ ngay phía đầu con hẻm nhỏ nơi tôi ở trọ là xe hủ tiếu của bà Năm. Vợ chồng bà Năm đều là người gốc Hoa sinh ra và lớn lên ở khu vực chợ Lớn Sài Gòn này. Nghe đâu từ những năm đầu của thế kỷ trước, dòng họ bên nội của bà Năm cùng với mấy người trong làng từ Quảng Đông sang Việt Nam làm ăn, buôn bán ở khu chợ Lớn. Một trong những người cùng làng đi theo gia đình bên nội của bà Năm ngày đó là ba má chồng bà bây giờ. Vợ chồng bà Năm nên duyên vợ chồng cũng gần giống như là câu chuyện của những cặp nam nữ thanh mai trúc mã trong tiểu thuyết, phim ảnh trung hoa ngày xưa, hai gia đình biết nhau, hứa hôn hứa hẹn cho hai đứa nhỏ, rồi hai đứa lớn lên cùng nhau, rồi thành vợ thành chồng như là nhân duyên thiên mệnh.
 
Quán hủ tiếu của vợ chồng bà Năm nằm ngay đầu con hẻm. Nói là cái quán cho sang chứ thật ra chỉ là một chiếc xe đẩy hai bánh bằng gỗ với thùng nước lèo bên cạnh một cái tủ nhỏ đựng đồ ăn. Gia đình bà Năm mưu sinh với xe hủ tiếu này cũng hơn ba chục năm nay có, ngày trước tôi có nghe kể, gia đình bà Năm có truyền thống làm nghề xay bột gạo, làm bánh phở, rồi xong sau ngày bà Năm lấy chồng, sinh bốn đứa con, vợ chồng bà sống luôn với nghề bán hủ tiếu này. Có thời gian vì cuộc sống mưu sinh, ông Năm phải sang bên Campuchia đi buôn ve chai, phế liệu, rồi chẳng biết học lóm đâu cái nghề nấu hủ tiếu, xong mới về lại Sài gòn lập nghiệp với xe hủ tiếu này để nuôi bốn đứa con ăn học tới nơi tới chốn. Ở cái đất Sài Gòn nhộn nhịp này, thật sự ra thì cũng không mấy khó tìm những quán hủ tiếu như thế. Có khác chăng là quán hủ tiếu của bà Năm trông có vẻ sang trọng hơn tấm biển “hủ tíu bình dân 25.000đ”, chiếc xe hủ tiếu, cái tủ nhựa đựng chén bát muỗng đũa và gần mười bộ bàn ghé nhựa gần như chiếm trọn cả nửa chiều dài con hẻm. Quán bán từ lúc xế chiều đến tối khuya. Khách lúc nào cũng đông, xe dựng khắp vỉa hè bên ngoài đường, đến dọc hết chiều dài bên hông con hẻm. Quán ngoài lề đường, vỉa hè vậy chứ trông rất sạch sẽ, bàn ghế nhựa bóng loáng, tô dĩa sành màu trắng, đũa gỗ và muỗng inox sáng tinh, rau xanh giá tươi nhìn bắt mắt, đông khách cũng phải. Ngoài vợ chồng bà Năm ra thì quán có chừng năm, sáu người chạy bàn phục vụ. Hầu hết là những người gốc Hoa tuổi trung niên sống gần khu vực đó. Cứ độ xế chiều khi vợ chồng bà Năm đẩy xe hủ tiếu ra là họ đến, phụ bày biện bàn ghế, sắp xếp gia vị, nhóm lửa bắc nồi xách nước, xắt thịt soạn giá rửa rau, phụ coi xe, dẫn xe cho khách, dọn dẹp, rửa tô, lau khô, chạy bàn, tính tiền. Trong số những người chạy bàn phục vụ ở quán, cũng có vài người mưu sinh bằng nghề bán vé số. Ban ngày họ đi lanh quanh khu vực chợ lớn, chợ Nguyễn Tri Phương bên quận 10 để bán vé số, đến xế chiều thì đến quán hủ tiếu bà Năm để phụ chạy bàn. Tranh thủ còn ít vé số chưa bán được thì mời khách ăn hủ tiếu mua giúp để kịp sổ trong đêm. Khách ăn hủ tiếu mua hay không thì họ cũng cám ơn. Ngày nào hên thì mấy người khách ăn hủ tiếu cũng mua giùm hết. Đến cuối ngày, trước khi dọ hàng, vợ chồng bà Năm thường đãi miễn phí một tô hủ tiếu cho từng người giúp việc chạy bàn, ai thích ăn thì ăn, không thì thôi. Có mấy hôm, đêm đã khuya mà lanh quanh gần con hẻm, thấy có mấy người ăn xin, tàn tật, có cả phụ nữ ăm con nhỏ, người nói giọng bắc, người nói giọng miền tây còn nằm ngồi lê lếch bên lề đường, mấy người chạy bàn phục vụ trong quán bèn đến xin vợ chồng bà Năm nấu cho họ mấy tô hủ tiếu, còn gì thì ăn nấy, xương nạc giò hay bò viên, rau giá hành ngò tiêu ớt còn lại bao nhiêu thì nấu bấy nhiêu tô. Ăn xong ai cũng tíu tít khen ngon rồi cám ơn ríu rít, có người móc hết trong quần áo có được năm bảy ngàn đồng cũng đưa bà Năm, nhưng bà không lấy. Bà coi như làm phước, bao nhiêu năm qua mưu sinh với xe hủ tiếu này, không ít lần vợ chồng bà Năm và mấy người giúp việc chạy bàn trong quán làm như vậy. Bởi có lẽ họ cũng là những người xuất thân từ tầng lớp lao động nghèo trong xã hội, họ thấu hiểu được cái nghèo, và sự vất vả, nên họ cũng muốn chia sẻ miếng ăn của mình cho người khác, coi như giúp mình giúp mình. Mỗi lần được mọi người trong quán hủ tiếu bà Năm tiếp đãi chu đáo xong, những người khách qua đường ấy lại lặng lẽ tìm cho mình một góc nhỏ ven lề đường ngủ qua đêm giữa đất Sài Gòn nhộn nhịp bon chen.
 
Hơn ba mươi năm mưu sinh với xe hủ tiếu này, vợ chồng bà Năm giờ đây cũng đã gần tám mươi, tóc bạc đã gần hết. Cả đời sống lam lũ, một chữ tiếng việt bẻ đôi cũng không biết viết, chỉ với cái giọng lơ lớ đậm chất "người Tàu" mà vợ chồng bà đã lam lũ nuôi bốn đứa con ăn học thành tài ở đất Sài Gòn này. Giờ đứa nào cũng đều giàu có sang trọng thành đạt xe hơi nhà lầu, cháu nội ngoại của ông bà gần chục đứa, trai thời đều khôi ngô tuấn tú, gái thời xinh đẹp giỏi giang, đứa nào cũng ngoan hiền lễ phép. Bốn đứa con của bà Năm không ít lần khuyên can muốn ông bà dẹp xe hủ tiếu này đi rồi ở nhà dưỡng già, cho tụi nó góp tiền phụng dưỡng, báo hiếu, mà ông bà Năm không chịu, cứ nằn nặc đòi đi bán cho vui tuổi già. Mấy người ở trong xóm tôi ngày đó vẫn thường nói bọn nhỏ con cháu của ông bà Năm hưởng phước của ông bà, từ cái quán hủ tíu bé nhỏ này, bán buôn mưu sinh kiếm sống và chia sẻ cả cái tình người ở đất Sài Gòn này.
 
Vương Vi

Wednesday, July 29, 2015

Vụ án con gái thuê người giết cha mẹ và những sự thật đằng sau một âm mưu


Khi Jennifer Pan bị bắt vào năm 2010 vì đã thuê người giết cha mẹ của mình, động cơ của cô gái này dường như rất rõ ràng: cha mẹ của cô gái 24 tuổi ngăn cấm cô hẹn hò với bạn trai của mình, vì vậy Jennifer quyết định "phản pháo" lại.

Tuy nhiên, mới đây lại xuất hiện một bài viết của một nhà báo quen biết với Jennifer, người này đã cùng lớn lên với cô gái trẻ, đã làm sáng tỏ thêm phần nào những năm tháng lừa dối của Jennifer đối với cha mẹ mình, khiến cho mối quan hệ của họ rạn nứt và dường như sẽ không bao giờ lành.

Karen Ko, người từng học chung từ trường tiểu học với Jennifer và hiện đang làm việc cho tờ báo Toronto Life đã viết rằng Jennifer từng là một học sinh ưu tú và còn là một vận động viên trượt băng của nhà trường.

Nhưng vào năm lớp 8, sau khi bị "mất" danh hiệu đứng đầu lớp, Jennifer bỗng không còn chăm học hành nữa và điểm số thì bắt đầu tụt hạng dần. Điều đáng nói là cả cha mẹ của Jennifer là bà Bich Ha và ông Huei Hann không bao giờ biết đến chuyện này. Ko mô tả ông Hann là một người cha mẫu mực, người đã từ bỏ tất cả mọi thứ để đưa gia đình đến Canada và làm việc tại một xưởng sản xuất không mệt mỏi để hai đứa con của mình có thể có được một cuộc sống tốt hơn. Cũng giống như nhiều người cha mẹ nhập cư khác, ông Hann mong con mình luôn là học sinh giỏi nhất trong lớp học, như vậy mới mong chúng được nhận vào những trường đại học tốt và sẽ kiếm được một công việc có mức lương cao. Chính vì biết cha mẹ đặt quá nhiều kỳ vọng vào mình, Jennifer đã quyết định giả mạo phiếu báo điểm của mình để tất cả các môn học đều được điểm A. Ko kể rằng Jennifer đã dùng kéo để cắt dán những giấy báo điểm cũ, rồi dùng máy sao chép lại những giấy báo điểm đó. Lúc đó, hầu hết các môn học của Jennifer đều được điểm B, nhưng đối với gia đình nghiêm khắc của cô thì đó là điểm số không thể chấp nhận được.

Cũng theo Ko, mức điểm của Jennifer thời trung học đủ tốt để cô bé này được nhận vào trường Ryerson University sớm hơn các bạn khác. Jennifer định dành hai năm để học ở trường này, sau đó chuyển đến học ở trường đại học Toronto để nghiên cứu dược lý, đúng theo ước vọng của cha cô.

Tuy nhiên, vào đúng học kỳ cuối cùng, Jennifer không thể vượt qua được môn toán, khiến cô không thể tốt nghiệp và trường Ryerson rút lại lời mời của họ. Nhưng thay vì cố gắng, Jennifer chọn cách giả vờ như không có gì xảy ra, vẫn nhận món quà từ cha mình là một chiếc máy laptop mới. Thậm chí Jennifer còn tìm mua cả sách cũ để chuẩn bị đi học. Cô gái này còn giả mạo giấy tờ để đưa cho cha mẹ của mình rằng cô được nhà trường cho vay học phí và còn giành được học bổng trị giá 3000 Mỹ Kim.

Khi trường học bắt đầu, Jennifer cũng xuống khu trung tâm thành phố mỗi ngày như mình thực sự đi học, nhưng thay vì đến trường, cô vào những thư viện công cộng và tìm sách đọc. Sau hai năm "đi học" như vậy, cha của Jennifer bắt đầu đặt câu hỏi với con gái về chuyện chuyển trường đến University of Toronto. Một lần nữa, cô gái này lại nói dối cha mẹ mình rằng cô đã được chấp nhận vào trường và còn xin phép cha mẹ cho mình chuyển đến nhà một người bạn sống trong trung tâm thành phố những ngày trong tuần để tiện việc đi học, nhưng thực tế Jennifer đến sống cùng người bạn trai thời trung học. Lại hai năm nữa trôi qua, và thời hạn tốt nghiệp đại học cũng đến. Lần này, Jennifer và bạn trai của mình - Daniel Wong - tìm một người để làm giả bảng điểm đại học loại giỏi cho mình. Sau đó cô nói với cha mẹ mình rằng vì số sinh viên tốt nghiệp quá nhiều nên trường đại học chỉ cho phép mỗi sinh viên mời một người thân đến dự lễ tốt nghiệp. Nhưng vì không muốn cha hay mẹ mình cảm thấy buồn nên Jennifer quyết định đưa vé của mình cho một người bạn.

Sự lừa dối kéo dài gần một thập niên của cô gái trẻ cuối cùng cũng sụp đổ khi cô nói với cha mẹ rằng mình được nhận vào làm tình nguyện viên tại một phòng xét nghiệm máu thuộc bệnh viện SickKids. Cha của Jennifer bắt đầu thấy nghi ngờ khi thấy con gái làm việc tại một bệnh viện mà lại không có đồng phục hay thẻ nhân viên như những người khác. Vì vậy, một hôm ông Hann khăng khăng đòi đưa con gái đến nơi làm việc, ông còn dặn vợ mình đợi sẵn bên trong bệnh viện để tìm hiểu thực hư mọi chuyện. Sáng hôm sau, ông gọi cho người bạn mà bấy lâu nay Jennifer vẫn nói là sống chung và phát hiện ra rằng con gái mình chưa bao giờ đến đó sống.

Sau khi "thu thập được toàn bộ bằng chứng", hai ông bà Pan quyết định nói chuyện thẳng thắn với con gái của mình. Jennifer thừa nhận rằng mình chưa bao giờ đi học ở trường University of Toronto và đã sống ở nhà bạn trai suốt thời gian qua. Tuy nhiên, cô gái này vẫn giấu chuyện mình không được trường Ryerson nhận học và vẫn chưa tốt nghiệp trung học. Ông Hann cảm thấy mình bị phản bội và đuổi con gái ra khỏi nhà, nhưng người mẹ đã năn nỉ ông cho phép Jennifer tiếp tục ở trong nhà nhưng phải tuân theo những quy định nghiêm ngặt.

Trong hai tuần đầu tiên, Jennifer bị cấm không được sử dụng máy tính hay điện thoại. Sau đó, cô chỉ được sử dụng những thứ này khi có mặt cha hoặc mẹ của mình. Bị cấm gặp mặt bạn trai, mối quan hệ giữa Jennifer và Daniel trở nên hục hặc. Kết quả là bạn trai của Jennifer bắt đầu hẹn hò với một cô gái khác tên Christine. Tuy nhiên, nguyên nhân mà Jennifer quyết định giết cha mẹ của mình không phải vì bị ngăn cấm chuyện tình cảm. Mà chỉ sau khi cả hai quay lại với nhau, cặp đôi đã cùng lên kế hoạch để giết hại ông bà Pan, để Jennifer có thể thừa kế khoản tài sản 500,000 Mỹ Kim và cả hai sẽ sống cùng nhau.


Ông Huei Hann Pan cùng vợ Bich Ha. photo courtesy: Court Exhibit.

Daniel chính là người giới thiệu Jennifer với một trong những kẻ giết người, Lenford Crawford, người này đồng ý giết ông bà Pann với giá 10,000 Mỹ Kim. Nhưng Jennifer vẫn tỏ ra chần chừ trước khi đưa ra quyết định. Cuối cùng, Dainel nói rằng sẽ quay lại với cô bạn gái Christine nếu Jennifer không nhanh chóng quyết định. Sau một lúc do dự, Jennifer nhắn tin cho Daniel rằng:

"Em muốn làm chuyện này cho bản thân em."

Âm mưu của Jennifer và Daniel vẫn tiếp tục diễn ra như đã định. Ngày 08 tháng 11 năm 2010 là ngày đúng theo thoả thuận mà vụ tai nạn được sắp đặt trước sẽ xảy ra. Trong khi người mẹ đang nằm xem TV và cha mình đang ngủ trong phòng, Jennifer gửi tin nhắn cho những kẻ giết người và ra hiệu cho chúng vào trong nhà. Crawford và các đồng phạm - David Mylvaganam và Eric Carty vào bên trong ngôi nhà bằng cửa trước, mang theo những khẩu súng. Chúng đưa ông Hann xuống phòng khách, và giả vờ như đang lục kiếm tài sản. Để tránh bị nghi ngờ, chúng còn trói tay Jennifer lại.

Sau khi lấy một số tiền, chúng dẫn ông bà Pann xuống tầng hầm của ngôi nhà và bắn nhiều phát đạn vào hai người. Đợi cho những kẻ này chạy trốn, Jennifer mới rút điện thoại trong túi quần ra và gọi cho 911, lúc này ông Hann cũng bất ngờ đi lên từ tầng hầm. Ông đã may mắn sống sót sau khi bị bắn vào mặt. Ông được đưa đến bệnh viện và bị hôn mê suốt ba ngày liền. Khi tỉnh dậy, ông nói với các nhà điều tra về những gì đã xảy ra và nhìn Jennifer một cách đầy nghi ngờ. Ông Hann nói rằng đã nhìn thấy con gái mình nói chuyện với một trong những tên cướp giống như những người bạn, và rằng khi những tên cướp dẫn Jennifer đi xung quanh ngôi nhà để giả vờ tìm kiếm của cải, chúng không trói tay của Jennifer ra đằng sau.

Các nhà điều tra đã hù doạ Jennifer rằng họ đã biết tất cả, Jennifer đành thú nhận đã thuê những tên cướp để giết cha mẹ mình. Nhưng Jennifer tiếp tục nói dối rằng cô ta đã làm lành với cha mẹ mình và huỷ kế hoạch giết họ, nhưng không hiểu sao những kẻ giết người vẫn ra tay. Cảnh sát không tin vào những lời biện hộ của Jennifer và cô ta bị bắt giữ ngay sau đó, ngoài ra còn có người bạn trai và ba kẻ đã đột nhập vào nhà của ông Hann. Tất cả đều bị buộc tội giết người, âm mưu giết người.

Đến tháng 12, Jennifer bị kết án tội danh giết người và lãnh án tù chung thân và không được khoan hồng trong vòng 25 năm. Daniel, Crawford và Mylvaganam cũng bị cùng mức án, còn phiên toà xử Carty đã bị dời lại đến đầu năm 2016. Ban đầu, một thẩm phán đã ra lệnh cấm Jennifer giao tiếp với gia đình của mình. Luật sư của cô đã yêu cầu thẩm phán bãi bỏ lệnh cấm này và nói rằng Jennifer muốn nói chuyện với gia đình mình nếu họ muốn. Tuy nhiên, có vẻ như ông Hann không còn muốn nhìn mặt cô con gái của mình nữa. Trong tuyên bố gửi đến toà án, ông liên tục nói về việc cái chết của vợ ông đã thay đổi cuộc sống của cả gia đình:

"Khi vợ tôi mất, tôi cũng mất luôn đứa con gái mà bấy lâu nay tôi vẫn yêu thương và tin tưởng. Tôi cảm thấy như mình không còn gia đình nữa. Một số người nói rằng tôi nên cảm thấy may mắn vì vẫn sống sót, nhưng thực tâm tôi nghĩ mình đã chết từ ngày hôm đó. Tôi hy vọng con gái tôi, Jennifer, suy nghĩ về những gì đã xảy ra với gia đình của nó và sẽ trở thành một người tốt sau này."

Linh Lan (Theo Daily Mail)

Sunday, July 26, 2015

Quang Lê lên tiếng về việc danh ca Bạch Yến tố lừa đảo

Cách đây 4 tháng (25/10/2014), Bạch Yến thông tin với phóng viên nội dung Quang Lê không trả tiền kịch bản cho nhà báo, biên kịch Đoàn Thạch Hãn (tức nhà thơ Đoàn Kế Tường).
Trước đó 2 tuần, ông Hãn đã qua đời. Theo nữ danh ca, Quang Lê đã lừa đảo, quỵt tiền của người chết - tức nhà thơ Đoàn Kế Tường - số tiền 5 triệu đồng. Quang Lê bị danh ca Bạch Yến tố.
Phía Quang Lê cho biết, anh đã đọc bài báo này ngay vào thời điểm nó vừa được đăng tải nhưng đã quyết định im lặng vì không muốn làm lớn chuyện, lời qua, tiếng lại với tiền bối Bạch Yến.

Giọng ca Huế chia sẻ, anh đã ứng trước cho nhà báo Đoàn Thạch Hãn số tiền là 10 triệu đồng (tổng tiền chi phí kịch bản là 50 triệu đồng) khi chỉ mới vừa nhận kịch bản phác thảo chứ chưa hoàn chỉnh. Theo đó, đôi bên đã hẹn sẽ giao số tiền 40 triệu đồng còn lại khi tác giả đã hoàn thành bản thảo. Đạo diễn MV Quê em mùa nước lũ – Tuấn Chelsea là người chuyển tiền giùm cho Quang Lê. Tin nhắn với nội dung nhà báo Đoàn Thạch Hoãn đã nhận số tiền cọc 10 triệu này vẫn còn được Tuấn Chelsea lưu giữ.


Thế nhưng, trong thời gian kịch bản chưa hoàn thành ông Đoàn Thạch Hãn đột ngột qua đời. Nhận được tin này Quang Lê đã thông qua đạo diễn Tuấn Chelsea để chia buồn với gia đình ông chứ không lên tiếng đòi lại số tiền 10 triệu đồng đã ứng trước cho kịch bản.

"Danh ca Bạch Yến một là đã không hiểu rõ sự tình, hai là biết nhưng cố tình đánh lận con đen, vu khống cho tôi và dùng những lời lẽ nặng nề như quỵt nợ người chết 5 triệu đồng" - Quang Lê chia sẻ. Nam ca sĩ phủ nhận.

Nói thêm về kịch bản và mối liên quan giữa Bạch Yến - Đoàn Thạch Hãn, nam ca sĩ Quang Lê cho biết, nhà báo Đoàn Thạch Hãn là người quen, do nữ danh ca giới thiệu cho anh để viết kịch bản về cuộc đời của nhạc sĩ Lam Phương. Trong đó, Bạch Yến đã có buổi chia sẻ thân mật với Quang Lê về việc là người tình đầu tiên của Lam Phương và sau đó yêu cầu anh phải trả cát-xê cho bà với giá là 5.000 USD khi tiết lộ những thông tin này. Tuy nhiên, Quang Lê chỉ đưa cho bà số tiền cảm ơn khoảng 5 triệu đồng. Quang Lê cho rằng, đây chính là nguyên nhân khiến Bạch Yến không hài lòng và "dựng chuyện", nói xấu mình.


"Tôi đã nhắn tin nói rõ với danh ca Bạch Yến, khi những thước phim quay chia sẻ về mối tình của Bạch Yến với nhạc sĩ Lam Phương được sử dụng trong bộ phim thì sẽ sẵn sàng chi trả số tiền theo yêu cầu đó, thậm chí là 10.000 USD cũng đồng ý. Tuy nhiên, buổi nói chuyện ngày hôm đó chỉ có tính chất tham khảo và dùng làm tư liệu nên tôi không thể trả số tiền cát-xê nhiều như vậy" - anh nói.

Nói về nguyên nhân khiến anh buộc phải lên tiếng về ồn ào này trong những ngày đầu năm mới, Quang Lê cho hay, trong thời gian Tết Nguyên đán vừa qua, anh trở về thăm gia đình, có dịp gặp lại một số bạn bè của mình và nghe họ nhắc lại câu chuyện với nhiều thái độ nghi vấn. Đó là lý do vì sao mãi đến hơn 4 tháng sau của vụ việc, anh mới quyết định lên tiếng nhằm mục đích giải tỏa hiểu lầm với những người thân bên cạnh mình.

Hiện ca sĩ Bạch Yến chưa lên tiếng sau khi ca sĩ Quang Lê phủ nhận sự việc như trên.

Dưới đây chúng tôi xin trích bài viết của Trần Quốc Bảo đăng trong tuần báo Việt Tide phát hành ngày 3 và ngày 10 tháng 10 năm 2014)

Cách đây không lâu, người viết có nhận được một bài báo từ VN nói về ca sĩ Bạch Yến khá chi tiết do cậu em Hải Triều gửi sang, H.T ghi: "Anh đọc đi, bài viết của nhà báo Đoàn Thạch Hãn viết về tiếng hát Đêm Đông thú vị lắm..". Đọc xong, tôi đinh ninh tác giả bài viết và người ca sĩ được đề cập chắc phải là thân thiết lắm nên Ông mới nắm rõ những thông tin chính xác như thế.. Đến khi có dịp gặp lại chị Bạch Yến tại Mỹ, chị cho biết: "Khi bài này được đăng lên các báo, chị chưa hề gặp, chưa quen, chưa biết gì về anh ĐTH". Ôi trời.. chuyện này mới thật hấp dẫn đây. Nhân dịp nghe tin anh Đoàn Thạch Hãn từ trần 2 tuần trước, nhớ lại chuyện cũ, tôi gửi email đến chị hỏi lý do nào một người không quen, không biết lại nắm rõ mọi chuyện của chị như vậy, Bạch Yến hứa khi rảnh rỗi sẽ viết về  anh ĐTH và sự gặp gỡ ngộ nghĩnh kỳ lạ buổi đầu tiên.

Và khoảng 3 tuần sau ngày mất của nhà báo Đoàn Thạch Hãn, lá thư của ca sĩ Bạch Yến đã hồi âm trong tuần này:

"Em Trần Quốc Bảo ơi,

Chị tình cờ đi Saigon thâu thanh theo lời mời của một ca sĩ trẻ bên Canada, nhân dịp này chị được gặp quen anh Đoàn Thạch Hãn (ĐTH) tên thật là Đoàn Kế Tường. Từ năm 2012 anh chị được nhiều bạn chuyển bài viết của một văn sĩ viết rất rõ về chị. Chị vừa ngạc nhiên vừa thích thú và rất tò mò nên mỗi khi đi diễn bất cứ gặp nhà văn, nhà báo nào cũng hỏi tìm từ Pháp tới Mỹ. Rồi một hôm sắp hát cho "live show" của Ca sĩ Hiền Thục ở Việt Nam tới phỏng vấn lại quên vì đông ký giả quá lu bu không dám hỏi!

Một hôm có một ký giả trẻ xin hẹn để phỏng vấn riêng vì hôm họp báo chưa phỏng vấn kịp. Không chút ngần ngại chị cho hẹn liền vì hôm sau đó chị không đi thâu. Người ký giả trẻ đó là Mai Quỳnh Nga (MQN). Hôm cô tới gặp chị đang đứng ngoài ngõ chờ, tuy nơi chị ở nằm trên đường lớn nhưng số nhà đổi tới lui sao không biết mà ai tới địa chỉ này đều bị đi lạc khoảng 15 tới 20 phút vì vậy muốn cho người tới đó không bị lạc, chị phải ra đường đứng. Đỡ quá, cô Mai Quỳnh Nga tới đúng chốc rủ chị đi với cô, cô hỏi chị dám đi "xe máy" (xe Honda/moto/scooter) không ? Chị chẳng suy nghĩ trả lời liền "dám chớ" (dù lo nhưng không thối lui) vì xe gắn máy bên Việt Nam chạy bạo tới đèn đỏ lòn sau xe hơi chạy tới tắp không ngừng. Rất nguy hiểm.

    Vừa leo lên xe chị tự nhiên hỏi: "Em có quen nhà văn hay nhà báo Đoàn Thạch Hãn không?". Cô MQN trả lời gọn "dạ biết". Mình chỉ hỏi bâng quơ thôi thì không ngờ cô MQN biết, rất ngạc nhiên vì cô MQ Nga rất trẻ.  Sau phỏng vấn hai chị em chia tay vui vẻ bình thường nhưng không ngờ sáng hôm sau cô MQ Nga gọi cho số đt của anh Đoàn Thạch Hãn (ĐTH) chị mừng quá gọi liền để xin được gặp người viết về chị quá cặn kẽ thật hay mà chị chưa hề quen.

- A lô, xin lỗi anh có phải anh Đoàn Thạch Hãn không?

Đầu dây bên kia trả lời với giọng hơi rụt rè chị liền tự giới thiệu: "Tôi là ca sĩ Bạch Yến..." Anh ĐTHãn vui lên liền xin phép cho anh kể vì sao anh biết về chị (Bạch Yến) rõ như vậy. Năm anh lên 18 đã nghe chị hát bài Đêm Đông rất lạ không giống ai và cũng không ai giống cách hát của chị. Anh rất thích và còn văng vẳng tiếng hát của chị mỗi lần nghe bất cứ ai hát Đêm Đông. Anh rất lịch sự xin phép chị cho anh nói vài lời... Chị vui vẻ để anh tự nhiên mà điện thoại hết bin (battery/batterie) hồi nào không hay! Cũng may lúc anh ĐT Hãn vừa trả lời điện thoại chị đã ngỏ ý mời anh hôm nào cho phép chị mời tách cà phê. Chị chưa quen nên không dám sổ sàng mời mộc huyên thiêng. Anh lễ phép nhận lời.

Lát sau chị gắn điện một hồi điện thoại reo trở lại thì được anh ĐTH gọi lại kể tiếp; .... Nghe anh kể chị rất cảm động nhứt là khi anh nói: "tôi có ý định tới cuối đời "chưa làm được những điều tôi mơ ước" anh nghĩ khi anh về hưu sẽ trở về quê anh ở Quảng Trị để khi lìa trần anh chỉ muốn được chôn cạnh mộ cha mẹ anh vì một đời tuổi trẻ thì đi lính xa vợ xa con mà bây giờ vợ con cũng di tản gần bốn mươi năm rồi, nhứt là vợ con anh sống bên Mỹ đầy đủ tiện nghi..., trong khi anh bị đi tù 14 năm trời ra tù vợ con đều đi xa qua sống bên Mỹ tốt quá rồi, nếu ở lại Việt Nam sống với anh chỉ thêm khổ! Vợ anh đã lấy chồng con anh vì xa anh lâu quá trở thành xa lạ. Anh ở lại dù tương lai không sáng lạng nhưng thà vậy còn hơn. Anh may mắn được trời cho chút khiếu viết văn cũng tạm vui. Anh nói đỡ : tôi có đông bạn yêu mến tôi, tôi rất vui.Tuổi trẻ của anh chỉ có bạn thân nhứt là những cuốn băng nhạc cassette cạnh anh hằng đêm ngoài chiến trường. Lẽ thường các anh chiến sĩ xa nhà trẻ thì trông thư tình. Lớn tuổi hơn thì nhắn gởi những thức ăn nọ kia hoặc xin gởi cho thuốc lá... Còn anh ĐTHãn chỉ xin băng nhạc thôi nhờ vậy anh thuộc rất nhiều bài và nhứt là những bài của anh Lam Phương anh thuộc làu.

Hôm sau lúc chị vừa thâu xong còn sớm ( khoảng gần 6 giờ chiều) được rảnh, chị liền gọi anh Đoàn Thạch Hãn mạo muội mời anh đi dùng cơm tối gần chỗ chị ở cho khi về đên có hơi khuya chị sẽ gọi người nhà tới chở về cũng tiện. Vì chị gọi bất ngờ anh không chuẩn bị nên xin gặp thẳng ở nhà hàng. Chị dặn anh cứ từ từ đến gặp chị. Chị tới tiệm cơm chờ đúng một tiếng không thấy ai, chờ thêm tiệm sắp đóng phía chị đang ngồi tức phía bên ngoài có nước chung quanh có cá vàng lội tung tăng óng ánh trông rất vui mắt.  Tiệm bắt đầu thưa khách và người làm cũng bắt đầu vô bên trong. Chị nghĩ anh ĐT Hãn chắc bị có gì thay đổi giờ chót nên đã hơn một tiếng mà vẫn không tăm hơi... Chị kiên nhẫn chờ thêm trời ơi bỗng thấy có người ôm bó bông Hồng bước vội vã về phía chị ngồi cười tươi vồn vã xin lỗi vì anh ở tận Quận 2 ra đay hơi xa... Anh không nói từ nhà anh vội chạy ngược ra Bến Thành để mua tặng chị bó hoa Hồng thật đẹp.  Cái đẹp hơn nữa là tấm lòng. Anh ấy thật lịch lãm dễ thương quá. Chị nghĩ sự gặp gỡ anh ĐT Hãn là định mệnh phải đúng ngày giờ có duyên mới gặp được anh ấy. Anh có tiền sống hằng ngày nhờ nghề viết kịch bản. Cùng lúc đó chị gặp lại Quang Lê tại Saigon đang có ý định thực hiện phim về cuộc đời anh Lam Phương và cần gấp người viết thành "truyện" về cuộc đời anh Lam Phương ... Chị giới thiệu Quang Lê cho anh ấy hai bên gặp nhau tính toán xong xuôi hôm sau gặp lại anh đưa đề cương 10 trang cho Quang Lê hớn hở lấy hứa gởi tiền trả nhưng ... Chị cũng đã quay cho Quang Lê rồi cũng hứa trả nhưng..."

Em Trần Quốc Bảo thân mến, 

Anh Đoàn Thạch Hãn bị tiểu đường rất nặng mà không cho chị biết. Hôm chị gặp anh lần đâu tiên chị thấy anh lui cui với cái điện thoại di động gọi ca sĩ Hồng Vân rồi gọi ca sĩ Lan Ngọc vì chị hỏi thăm hai người này ngay lúc vửa gặp anh. Không ngờ nơi chị dùng cơm tối hôm đó lại có phòng trà của ca sĩ Lan Ngọc.  Sẵn có mặt tại đó chị nán lại thêm chút để xuống phòng trà được nghe hai cô đó và các ca sĩ "trẻ" hát. Sau buổi gặp gỡ anh ĐTHãn lần đó anh xin phép được thỉnh thoảng gọi thăm chị

Anh chỉ kể nhiều về những người cùng chung tù với anh như Duyên Anh, bác sĩ Nguyễn Đan Quế là ông xã chị Tâm Vấn ca sĩ ...  Anh Duyên Anh được thả ra sớm rồi được đoàn tụ gia đình bên vợ đi Pháp sống. Nhiều người khác được thả ra vẫn còn ở lại Việt Nam như anh ấy phải sống vất vưởng như nhiều anh em sau khi đi tù ra. Anh nói: "Chuyện đó chắc chị được nghe nhiều rồi tôi không cần kể ? Rồi anh chỉ thở dài nhè nhẹ". Chị đổi đề tài cho không khí đỡ nặng, liền nói: "Thưa anh tôi sẽ hát tại phòng trà WE vào thứ Sáu 28 tháng 2 (2014) nếu anh có rảnh tôi xin phép mời anh đến nghe. Anh nhận lời mời không chút do dự. Đó là lần đầu tiên anh ĐTHãn thật sự được nghe chị hát bằng xương bằng thịt, một "live show". Sau buổi diễn anh nói: "Được nghe chị hát rất vui, mà chị còn háthay hơn tôi tưởng tượng là điều tôi rất mừng. Vì bây giờ đã trên năm mươi năm rồi từ ngày tôi nghe chị hát đầu tiên mà không ngờ gặp được chị còn hát khoẻ. Hôm 28/2 anh ĐTHãn lại tặng chị một lẵng hoa thật đẹp chị rất thích nhưng rất thương người văn sĩ tài ba bất hạnh phải sống trong hoàn cảnh chật vật thiếu tình yêu, tình gia đình, thiếu sức khoẻ, thiếu vật chất... Nhưng anh chưa hề một lần hé môi trách đời hay trách ai. Anh có quan niệm rất can đảm chấp nhận những thiếu thốn, những bất công mà anh đã và đang sống. Anh không hận thù không than vãn về bất cứ gì

Một hôm chị được ca sĩ Cẩm Vân kể nhân một buổi cơm thân mật do cô Cẩm Vân đãi. Cô trách khéo ĐTHãn đã có lần vừa cưới một thiếu nữ vừa đẹp vừa yêu quý anh nhưng tại sao chỉ một ngày thôi mà đã chia tay ? Anh không trả lời chỉ cười nhẹ. Khi anh và chị gặp riêng thì anh tự kể lý do vì sao anh chia tay người phụ nữ đó sớm tới vậy? Anh nói: "hai người muốn sống chung thì ít nhứt anh phải có điều kiện trước tiên là vật chất tuy đôi bên đã rõ hoàn cảnh nhau trước rồi mới đi tới hôn nhân. Nhưng khi đưa cô dâu về nhà anh thấy mình thiếu thốn quá, cô dâu mới, đẹp trẻ mà lủi thủi sống trong căn gác trọ nhỏ bé cực khổ khó khăn với anh, anh thấy thương tội nghiệp quá nên không dám giữ thiếu phụ đó. Anh thấy tương lai của hôn nhân là một ích kỷ, chỉ được phần anh vì người ta yêu "Văn và Thơ" của anh mà phải chịu đựng cảnh sống chật vật này mãi rồi sẽ có ngày đổ vỡ. Hôm đó chị mới thật sự khám phá anh ĐT Hãn vừa rất chật vật vừa đang có bịnh tiểu đường rất nặng, bịnh gan... Mà không than thở chán đời, quá can đảm ! Lúc nào cũng bình thản cười nhẹ.  Anh ĐT Hãn chưa lần nào để chị trả một lần dù chỉ một tách trà hay cà phê. Thật là một con người lịch lãm.

Em Trần Quốc Bảo ơi,

Chị không đánh bóng thổi phồng về người bạn chị vừa mới gặp mới quen vỏn vẹn trong vài tuần mà thật sự chị có cảm tưởng như quen anh từ lâu lắm rồi. Vì mỗi lần chị nhắc tới ai hay một toà nhà hay một bản nhạc cổ xưa, anh đều có quan niệm rất "trung lập" (neutral) không méo mó không thiên vị. Anh giải thích phân tách một cách rành mạch lưu loát những tìm hiểu thắc mắc của chị về quê hương yêu dấu mà chị đã rời xa từ năm 1961. Chị ngạc nhiên nhứt là anh phân tách về nhạc của anh Lam Phương một cách rất sâu sắc với đầy quý mến. Anh ĐT Hãn nói: "Thưa chị, tôi xin phép nói về cảm nghĩ của tôi về nhạc anh Lam Phương (LP); Anh LP là người miền Nam lời ca của anh rất chân tình mộc mạc không chải chuốt bóng bẩy như văn anh miền Bắc hay thâm sâu như anh miền Trung. Anh LP viết lời đúng theo tình cảm của con tim anh ấy. Anh "Nam Kỳ" dễ thương là ở điểm đó chị B.Y. à.

Tôi nhớ câu trong bài Thu Sầu: "Trên cao bao vì sao sáng. Rừng vắng có bao lá vàng là bấy nhiêu sầu..."
Bài Chờ Người: "Cầu xin cho Mây về vui với Gió. Dù có bao nhiêu đắng cay, muôn đời anh vẫn chờ em". Người đàn ông mà chờ ! Chuyện đó mới hiếm và nói lên nỗi nhớ thiết tha.

Bài Duyên Kiếp ngộ nghĩnh đượm màu quê hương rất dễ thương.

Chị nghe anh say sưa nói về nhạc của anh LP mà ngẩn cả người. Liền nói: "Thưa anh, từ trước tới giờ tôi không hề biết về nhạc anh LP hay và nổi tiếng cỡ nào,  không phải tôi chê nhạc anh ấy... Sến hay bình dân như nhiều người nghĩ. Không phải vậy đâu, vì sau khi anh LP đi lấy vợ, tôi không gặp lại rồi bận rộn hát nhạc ngoại quốc rồi ra đi sống xứ người... Nên hoàn toàn không biết hoạt động sáng tác của anh LP ra sao!

    Lúc đang nói với anh ĐT Hãn xong chị đang có bài Duyên Kiếp vừa thâu mở ra cho anh ĐT Hãn nghe. Lần này tới phiên anh ĐTHãn ngẩn người có lẽ vì anh không ngờ chị hát không bay mùi Bơ (vì chị chuyên hát tiếng ngoại quốc) mà cũng không Sến?

Anh ĐT Hãn buộc miệng hỏi: "Anh LP có biết chị sẽ hát bài của anh không?"

-"Dạ chỉ biết tôi sẽ hát vài bài với một ca sĩ trẻ từ Canada qua thâu với tôi thôi".

- Anh LP nghĩ sao?

- Anh LP ừ à dửng dưng và có lẽ nghi tài tôi hát bài của anh không chuẩn? Thưa anh điều đó là lẽ tất nhiên vì tôi hát tiếng Việt không giỏi như những ca sĩ Việt khác? Nhứt là tôi sống xa quê hương trên năm mươi năm.
   Anh ĐT Hãn buộc miệng nói an ủi chị: "Chị Bạch Yến ơi chị còn nói tiếng Việt rất chuẩn, tôi nghĩ chị nên thâu cả CD  toàn bài của anh LP dành cho khán thính giả ngạc nhiên chị rất Việt Nam ở ngoài đời cũng như trên sân khấu chị vẫn còn cả tâm hồn rất Việt. Tôi vui mừng được quen và hàn huyên tâm sự chia sẻ vui buồn cùng chị...

     Một hôm chị vừa ở phòng thâu về bỗng điện thoại reo bên kia đầu dây giọng quen quen: "Dạ cô Bạch Yến, con là ca sĩ Quang Lê (QL) đây, cô ơi, cô có rảnh không con có chuyện này hay lắm, con muốn gặp để ngỏ cùng cô. Hơi do dự nhưng vì ngày thâu vừa xong nên rảnh nhận lời cho QL tới gặp. QL trông phương phi đạo mạo như một anh xì thẩu "Chợ Lớn" chị xuýt nhìn không ra vì lúc này béo phì khác hẳn người ca sĩ trẻ mà chị gặp vài năm trước. Vừa gặp chị, QL liền kể líu lo là đang có dự án quay một cuốn phim về cuộc đời của chú Lam Phương mà trong cuốn phim này không thể thiếu cô Bạch Yến.... Và xin ngay cái hẹn để quay cô trong lúc cô đang có mặt ở Việt Nam...

    Khi lên taxi QL hẹn liền ngày thâu hình 24 tháng 03 năm 2014. QL cần quay trong một căn nhà khang trang chị liền hỏi bạn chị cũng làm bữa tiệc tiễn chị đúng vào ngày 24/03/2014. Lo được cái nhà xong, QL cần người viết kịch bản cũng nhờ chị giới thiệu. Chị liền giới thiệu anh ĐT Hãn vì kịch bản là nghề của anh và nhứt là anh biết rõ về anh Lam Phương thì không ai đúng hơn. Chị gọi giới thiệu QL cho anh ĐT Hãn đôi bên hẹn cùng gặp nhau tại nhà bạn chị.

   Sáng ngày 24/03 anh ĐT Hãn mang tới một tập đề cương đưa QL mừng rỡ lấy liền. Sau bữa tiệc hôm đó ê kíp quay phim thâu hình QL phỏng vấn chị. Chiều 24/3/2014 chị linh tánh đưa phong bì cho Anh ĐT Hãn $250 USD chị nói dối anh đó là tiền QL ứng trước.  Hôm sau chị gọi QL để thanh toán chi phí chị và anh ĐT Hãn thì QL cho biết đang ở Huế hứa sẽ có người tới trả tiền cho chị và anh ĐT Hãn. Chiều 25/03 có người gọi hẹn sẽ tới khoảng 6, 7 giờ chiều. Anh ĐT Hãn và chị chờ gần cả đêm tới 2 giờ sáng hôm sau 26/03  chẳng thấy ai tới mà vài giờ sau đó (ngày 26/3) chị phải đi phi trường để bay về Paris. Sau khi anh ĐT Hãn và chị chờ cả đêm và mấy ngày sau khi chị đã rời Saigon vẫn không người nào tới thanh toán như đã hứa. Riêng chị thì muốn giúp anh có chút tiền để anh chữa bịnh mà không làm cách nào để anh nhận thì đây là lý do chính đáng nhứt nên anh vui vẻ nhận. Nhưng sau khi chị rời Saigon vẫn chưa ai tới thanh toán.  Anh ĐT Hãn khám phá ra tiền đó là của chị, anh đã trao lại số tiền $250 (5 triệu VNĐ) này cho người nhà chị tuy anh rất cần tiền chữa chạy thuốc men nhưng thà chết chớ không làm chuyện tồi bại nhơ danh con người lịch lãm của anh. Khi anh giao lại tiền cho người nhà chị, anh nói dối là đã nhận tiền rồi.

    Chị rất hối tiếc và xấu hổ đã giới thiệu Quang Lê cho anh ĐT Hãn trong hoàn cảnh thiếu thốn tận cùng này. Đang viết lại những dòng chữ này mà lòng chị se thắt thương cho người bạn bất hạnh trước khi lìa trần còn bị lừa gạt. Chị rất bất mãn QL đã nhẫn tâm gạt gẫm anh ĐT Hãn. Em ơi, lòng chị chân thật nên tưởng lòng người cũng chân thật ngay thẳng như chị! Bây giờ anh ĐT Hãn đã lìa trần. Tuy vậy chị đã sắp xếp việc bảo vệ đề cương mà anh ĐT Hãn đã trao QL và hình ảnh của chị đã quay hôm 24/03/2014 không ai có thể sử dụng nếu không thanh toán mọi việc sòng phẳng như đã hứa.

Chị Bạch Yến
Ngày 08 tháng 10 năm 2014

Saturday, July 18, 2015

Những mưu tính thâm độc của Trung Quốc trên bàn cờ biển Đông

Người Trung Quốc thường nhìn chính trị quốc tế như một ván cờ lớn, trong đó mỗi nước đi là một phần trong chiến lược tổng thể để giành chiến thắng. Có ba điều quan trọng trong bàn cờ đó. Thứ nhất, sự bí mật và mưu kế là tối quan trọng để đánh bại đối một đối thủ mạnh hơn mình. Thứ hai, người Trung Quốc tính toán dài hạn, hướng đến thay đổi tiệm tiến hơn là có tính cách mạng, và tận dụng các cơ hội. Người Trung Quốc không thiếu kiên nhẫn như người Phương Tây. Họ có thể kiên nhẫn đợi chờ thời điểm chín muồi để hành động. Thứ ba, các chiến lược gia Trung Quốc không coi ‘chiến tranh’ là ưu tiên hàng đầu.
Trên biển dẫu có lúc lộn xộn, có đến năm “lực lượng chấp pháp”, năm con rồng cùng quấy phá biển Đông - ngũ long nộ hải - thì cũng không bao giờ họ lạc giai điệu chính. Có nghĩa là chiến lược vẫn nhất quán dù chiến thuật có thể lúc thế này lúc thế kia.
Mao Trạch Đông hay Tưởng Giới Thạch dù có khác nhau về phe phái thì bản đồ vu vơ đường lưỡi bò chín đoạn vẫn được đồng thuận xài chung. Họ vẫn cùng nhau hát đúng giai điệu chính trên căn bản này.
Nước cờ biến đá thành đảo
Năm 2014, Trung Quốc tập trung bồi đắp xây dựng các bãi đá thành đảo nhân tạo. Bãi Huy Gơ (Tư Nghĩa) được khởi công xây dựng từ ngày 1-1-2014, hiện đã gần như xong, quy mô tạm tính khoảng 8,8ha.
Trung Quốc đưa các tàu vận tải quân sự chở nguyên vật liệu, sắt đá, máy móc đến và xây dựng ào ạt. Mỗi ngày có 30 -  50 lượt chiếc. Lớn nhất là tàu vận tải 42.000 tấn. Để dễ hình dung, tàu hộ vệ tên lửa Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ của hải quân Việt Nam chỉ có trọng tải giãn nước thực tế 2.100 tấn.
Chạy đua với thời gian và ánh sáng công luận thế giới, họ đẩy nhanh tốc độ, tàu vận tải đưa nguyên vật liệu, sắt đá, sà lan có lưỡi xúc ra bãi đá Huy Gơ. Ôtô chạy thẳng từ tàu lên bờ.
Quan sát thấy được họ trang bị ở đây 4 xe ben, 6 cần cẩu, trong đó có 2 cẩu siêu trường siêu trọng 70 tấn, 4 cẩu loại bình thường, 60 container, 2 máy trộn bêtông loại lớn, 2 xe bồn liên tục chở bêtông tươi đi phụt vào các công trình đang thiết lập.
Trong đợt xây dựng ồ ạt từ đầu năm 2014, họ triển khai đồng loạt trên bảy bãi đá cưỡng chiếm của Việt Nam năm 1988 và năm 1995.
Nhìn chung, công trình xây dựng trên bảy bãi đá này có hình mẫu như nhau, ít ra theo cách chúng tôi quan sát được ở Xu Bi, Huy Gơ, Ga Ven, Gạc Ma. Đều là màu trắng, nhìn xa như một “chiến hạm”, chính xác là giống một khu trục hạm kiểu 45 của hải quân Hoàng gia Anh.
Chẳng thế mà người ta gọi mục đích của Trung Quốc xây bảy công trình này là xây “những chiến hạm không thể đánh chìm”, xem ra có cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen hình thể.
Tất cả công trình trên bảy bãi đá đều sơn một màu trắng toát. Đê kè xung quanh nghiêng thoai thoải. Một hàng cây nhân tạo, trông giống cây dừa phía “mũi” đảo. (Rất có thể đó là cây thật. Mang đất thật, cây thật ra trồng cũng là một bước nữa trong việc biến đá thành đảo vậy!).
Một tòa nhà bảy tầng cao lừng lững gồm sáu tầng dài, một tầng trên ngắn hơn làm đài quan sát. Một cầu cảng được xây dựng ở phía bắc đảo dài 200m, một âu tàu dài 600m. Từ âu tàu dẫn luồng vào cảng dài 200m.
Đầu bắc và đầu nam của Huy Gơ đã thành hình hai lô cốt. Một nhà lục giác ở đầu phía đông nhìn từ đảo Sinh Tồn Đông lúc chúng tôi quan sát vào sáng 11-5 thì đang lắp kính. Đây có thể là đài chỉ huy dẫn bay (trạm không lưu).
Trên nóc tòa nhà có bãi đáp trực thăng. Hiện vẫn đang có 3 - 4 tàu vận tải, tàu quân sự đang neo đậu thường trực.

Đá vẫn là đá
Đừng quên, trước năm 1988 Trung Quốc chưa hề có một giọt biển, một cục san hô nào ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Từ năm 1988, họ tấn công vũ lực cưỡng chiếm đến nay đã bảy bãi đá. Theo công pháp quốc tế và Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS), một quốc gia không thể tuyên bố chủ quyền trên một bãi đá ngập sâu trong biển ở cách xa quá 200 hải lý ngoài vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa tính từ đường cơ sở của mình.
Điều 13.2 của UNCLOS quy định: Khi các bãi cạn lúc chìm lúc nổi hoàn toàn ở cách lục địa hoặc một đảo một khoảng cách vượt quá chiều rộng của lãnh hải thì chúng không có lãnh hải riêng.
Do vậy họ phải nhanh chóng tiến hành cuộc đấu sức với công luận, với tự nhiên để chế tạo bãi đá thành đảo vì lẽ đó.
Thủ đoạn tôn tạo, xây dựng ào ạt đến chóng mặt là để nhanh chóng làm đảo lộn định nghĩa các thực thể địa lý đá thành đảo, để tuyên bố chủ quyền kèm theo yêu sách vùng lãnh hải 12 hải lý bao quanh và có thể ngang ngược hơn nữa là yêu sách vùng đặc quyền kinh tế.
Từ đó mà tính âm mưu vạch ra một vòng compa bán kính 200 hải lý bao trọn quần đảo Trường Sa và thềm lục địa DK1 của Việt Nam, hiện thực hóa yêu sách đường chữ U chín đoạn, bá chiếm 80% diện tích biển Đông.
Các bên liên quan tố cáo Trung Quốc đã xáo trộn, làm “phức tạp tình hình” chính là như vậy.
Hôm đến Huy Gơ, khi tàu chúng tôi tới gần, từ đảo này bắn lên mấy phát pháo sáng cảnh báo. Tôi nhìn thấy một tàu vật liệu của họ đang thả neo ở rìa san hô, nhả khói đen sì lên trời xanh.
Như vậy là phải chăng với vụ giàn khoan Hải Dương 981 vào tháng 5-2014, Trung Quốc đã đạt hai mục đích: triển khai phép thử cột mốc chủ quyền di động (là giàn khoan) và thực hiện binh pháp giương đông kích tây để đạt được thắng lợi trong cuộc đấu biến đá thành đảo ở Trường Sa?
Khi đã làm được việc biến đá thành đảo, họ nghĩ rằng đã đạt được hai mục đích chính: chủ quyền và vấn đề bán kính 12 hải lý.
Nhưng họ chưa thể thành công. Cuộc đấu tuy vậy không hề dễ dàng. Hơn một năm qua Việt Nam liên tục phản đối, Philippines phản đối. Thế giới phản đối. Dù Trung Quốc có làm trò phù thủy, đá vẫn là đá. Đá không thể biến thành đảo.
Vụ kiện của Philippines về thực thể địa lý còn đang thụ lý. Cho đến giờ không ai gọi bảy đảo nhân tạo này của Trung Quốc là đảo để không trúng kế của họ.
Với đảo nhân tạo chỉ được lập ra vùng an toàn tối đa không quá 500m bán kính, theo quy định tại điều 60.5 cho các quốc gia lập đảo nhân tạo trong vùng có quyền chủ quyền và quyền tài phán.
Chính vì vậy mà hải quân Mỹ mới định cho tàu chiến vào sâu trong vùng 12 hải lý để làm phép thử pháp lý với Trung Quốc về danh nghĩa các đảo nhân tạo này.
Nói gì đi nữa, “sói Trung Hoa” - như cách gọi của người Trung Hoa hiện nay - vừa đặt được thêm một bước chân
Một bước chân nhỏ của con sói biển nhưng lại là một bước tiến lớn vào biển Đông, không chỉ các bên liên quan mà cả thế giới cần phải ngăn chặn. Vì đó là một bước tiến mang lại hệ lụy ngày càng phức tạp tình hình cho bàn cờ biển Đông, bây giờ và mai sau.

Biển Đông: 'Nếu để thêm 4 năm nữa, tất cả đã trở nên quá muộn'
Với việc công bố video Trung Quốc đắp đảo nhân tạo trên Biển Đông, Mỹ đã đưa ra lập trường cứng rắn và hy vọng các quốc gia trong khu vực có thể hợp tác để cùng hành động.
Theo tin tức trên Reuters, Washington mong muốn các quốc gia châu Á cùng xây dựng một lập trường thống nhất ngăn chặn các hành động xây đảo nhân tạo trên các rạn san hô ở Biển Đông.
Hình ảnh tàu cá Trung Quốc trên Biển Đông do máy bay trinh sát Mỹ P-8A Poseidon ghi lại ngày 20/5.
“Không ai muốn một ngày kia ngủ dậy và nhận ra rằng Trung Quốc đã xây dựng nhiều doanh trại quân đội, lắp đặt các trang thiết bị, vũ khí trên đảo nhân tạo ở Biển Đông”, trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Daniel Russel bình luận.
“Các quốc gia trong khu vực cần phải cùng tham gia vào giải quyết vấn đề này”, quan chức quốc phòng Mỹ phát biểu, trong đó nhấn mạnh Hoa Kỳ không thể đi đầu trong việc thách thức Trung Quốc về vấn đề chủ quyền trên Biển Đông.
Quan chức này cho rằng, 10 quốc gia thành viên ASEAN cần phải có các hành động thống nhất ngay từ bây giờ bởi “nếu để thêm 4 năm nữa, tất đã trở nên quá muộn”.
Trong khi một số quốc gia thành viên ASEAN như Philippines cùng đồng minh Hoa Kỳ, đối tác Việt Nam đã lên tiếng chỉ trích các hành động của Trung Quốc trên Biển Đông, ASEAN vẫn có quan điểm chia rẽ về vấn đề này và nhiều nước tỏ ý không muốn can thiệp.
Tuy nhiên, với những dấu hiệu báo động ngày càng gia tăng, các nhà lãnh đạo ASEAN tháng trước đã cùng bày tỏ quan ngại rằng hành động đắp đảo nhân tạo của Trung Quốc có thể gây ảnh hưởng đến hòa bình khu vực.
Các chuyên gia phân tích cho rằng, chưa thể có khả năng các quốc gia ASEAN cùng thực hiện hành động chung ngăn chặn Trung Quốc trong thời gian tới. “Điều này là hoàn toàn viễn tưởng”, học giả Ian Storey đến từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á nhận định.
Nhưng việc tăng cường hợp tác giữa các quốc gia là hoàn toàn có thể. Quân đội Nhật Bản hiện đang cân nhắc tham gia tuần tra trên Biển Đông cùng Mỹ.
Nhật Bản và Philippines dự kiến trong tuần tới sẽ tiến hành đàm phán về việc chuyển giao các trang thiết bị và quân sự. Hai nước cũng thỏa luận về khả năng các binh sĩ Nhật Bản đến thăm Philippines.
Chuyên gia nghiên cứu Đông Nam Á tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, Ernest Bower nhận định, Mỹ muốn gây áp lực để buộc Trung Quốc phải tìm kiếm giải pháp tháo gỡ căng thẳng trên Biển Đông bằng các hệ thống luật pháp quốc tế thay vì tuyên bố độc chiếm gần như toàn bộ vùng biển này.
Mỹ đã dựng mạng lưới căn cứ tiền duyên khắp Biển Đông đề phòng có biến
Trong lúc Biển Đông gia tăng căng thẳng vì hoạt động bồi lấp, cải tạo (bất hợp pháp) của Trung Quốc tại quần đảo Trường Sa (thuộc chủ quyền Việt - Nam), Mỹ đang tăng cường hiện diện quân sự trên Biển Đông thông qua nhiều kênh, trong đó Singapore sẽ trở thành trung tâm chi viện hậu cần quan trọng.
Ngoài căn cứ quân sự và đồn trú ở nước ngoài, thăm viếng cảng khẩu và diễn tập chung với các nước cũng trở thành trọng điểm triển khai sức mạnh quân sự Hoa Kỳ ở Biển Đông, học giả Trung Quốc hôm 27/5 bình luận.
Hôm qua Từ Dao, chuyên gia nghiên cứu từ Trung tâm Nghiên cứu Ngoại giao và sự vụ quốc tế Trung Quốc thuộc Học viện Hành chính quốc gia Trung Quốc bình luận trên trang Quốc phòng của tờ Tin tức Bành Bái, quân đội Mỹ đã bắt đầu không ngừng điều chỉnh, tái cấu trúc, tăng cường và tối ưu hóa sự hiện diện quân sự cũng như hoạt động quân sự của họ ở Biển Đông.
Từ Dao cho rằng, do vị trí địa chiến lược cực kỳ quan trọng của Biển Đông, lâu nay hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực luôn là biện pháp quan trọng và hiệu quả để duy trì lợi ích quốc gia của Mỹ trong khu vực.
Mỹ bố trí mạng lưới "căn cứ tiền duyên" rộng khắp Biển Đông, Singapore thành hậu cứ vững chãi
Xét về tổng thể Từ Dao cho rằng, Mỹ đã duy trì "quyền truy cập" vào các căn cứ quân sự của các nước ven Biển Đông và tích cực triển khai "căn cứ hành động tiền duyên" thay thế cho "điểm hợp tác an ninh". Trên thực tế sau sự kiên 11/9 quân đội Mỹ đã ý thức rằng, căn cứ quân sự quy mô lớn và đống quân vĩnh cửu tại một điểm chưa chắc đã là lựa chọn tối ưu để đối phó với các mối uy hiếp.
Ngược lại nên thuê căn cứ tạm thời, truy cập trong tình huống khẩn cấp, bố trí lực lượng và vật tư một cách linh hoạt, cơ động, bí mật đã trở thành hình thức đống quân mới được ưu tiên.
Chính phủ Mỹ đã không ngừng mở rộng hạ tầng quân sự mang tính lâm thời, quy mô nhỏ ở Đông Nam Á. Washington đã thỏa thuận được với Malaysia, Philippines, Brunei, Indonesia, Thái Lan cho phép máy bay quân sự, tàu chiến Mỹ có thể truy cập cảng khẩu, căn cứ của các quốc gia này để duy tu, bảo dưỡng và cung cấp hậu cần, vật tư kỹ thuật.
Từ năm 2010 trở lại đây, Mỹ đã thiết lập "căn cứ hành động tiền duyên" lâm thời quy mô nhỏ tại miền Nam Philippines. Trên đảo Mindanao Mỹ đã mở rộng nơi đóng quân và trạm do thám bán vĩnh cửu. Trên đảo Luzon Mỹ cũng đã thiết lập nơi đóng quân và đặt thiết bị, khí tài quân sự.
Sau khi Biển Đông nóng lên, Hoa Kỳ đang tích cực tìm kiếm quyền sử dụng lâm thời các căn cứ ven biển của Malaysia, Việt Nam, Indonesia nhằm tiếp tục phân tán lực lượng quân sự rộng khắp ven Biển Đông.
Chiến hạm USS Fort Worth (LCS 3) Hoa Kỳ tuần tra vùng biển quốc tế trên Biển Đông gần vị trí Trung Quốc bồi lấp, xây dựng bất hợp pháp đảo nhân tạo ở quần đảo Trường Sa, thuộc chủ quyền Việt Nam. Ảnh CNN.
Trong số các quốc gia Đông Nam Á thì Singapore đã được Mỹ lựa chọn làm trung tâm chi viện hậu cần trọng yếu nhất cho lực lượng quân sự của mình ở Biển Đông. Cảng Changi đã được đầu tư mở rộng cầu cảng nước sâu làm nơi cho hàng không mẫu hạm và tàu chiến Hạm đội 7 Thái Bình Dương neo đậu cố định.
Washington không ngừng đầu tư nâng cấp năng lực sẵn sàng cung ứng vật tư hậu cần, năng lực chỉ huy khống chế và huấn luyện tổng hợp, tạo ra cứ địa hậu cần vững chắc, kho đạn dược ngầm được giám sát tự động hoàn toàn tại đây.
Từ Dao cho rằng, hiện tại Mỹ đang duy trì 800 quân đóng tại Bộ Tư lệnh 15 tại căn cứ Changi, Singapore phụ trách toàn bộ công tác hậu cần kỹ thuật cho Hạm đội 7 hoạt động ở Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Năm 2006, Bộ Tư lệnh Hải vận quân sự Viễn Đông của Hoa Kỳ đã dịch chuyển từ Nhật Bản sang Singapore và đã thực hiện nhiệm vụ cung cấp hậu cần trên biển cho Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương bằng 48 tàu quân sự.
Trung tâm chỉ huy cơ động không quân 515 và Đội huấn luyện chiến đấu cơ 497 của Hoa Kỳ đóng tại căn cứ không quân Paya Lebar, Singapore phụ trách toàn bộ các hoạt động tập trận, huấn luyện chiến đấu không đối không của quân Mỹ trong khu vực cũng như hiệp đồng tác chiến giữa Mỹ và Singapore.
Những năm gần đây, mỗi năm trung tâm hậu cần quân sự Mỹ tại Singapore cung cấp dịch vụ hậu cần kỹ thuật cho trên 150 lượt chiến hạm, 400 lượt máy bay quân sự và hơn 30 ngàn binh lính.
Từ tháng 4/2013, chiến hạm USS Freedom phiên hiệu LCS-1 được Mỹ lần đầu tiên bố trí tại căn cứ Changi, từ tháng 12 năm ngoái chiến hạm LCS-3 cũng bắt đầu đứng chân đồn trú tại đây trong thời gian 16 tháng. Động thái này cho thấy lực lượng quân sự Mỹ đóng tại Singapore đã có khả năng, năng lực chi viện tác chiến bao trùm toàn khu vực trong tương lai.
Phát triển "căn cứ hành động tiền duyên" tại Úc, thúc đẩy "ngoại giao chiến hạm" với Việt Nam
Vài năm trở lại đây quân đội Mỹ bắt đầu thay đổi phương thức bố trí lực lượng. Trước đó Mỹ xem Úc là "điểm hợp tác an ninh" nhưng ngày nay quốc gia đồng minh này đã trở thành nơi thiết lập "căn cứ hành động tiền duyên".
Mỹ đã nâng cấp năng lực giám sát, huấn luyện quân sự quy mô lớn tại Úc. Tháng 4/2012, Hoa Kỳ bắt đầu bố trí 200 lính Thủy quân lục chiến tại căn cứ hải quân Darwin miền Bắc nước Úc. Lầu Năm Góc có kế hoạch tăng tổng quân số đồn trú tại Úc lên 13 lần trong 5 năm để tiến tới mục tiêu thành lập Trung tâm chỉ huy quân sự Thủy quân lục chiến 2500 quân.
Trước đó lực lượng Mỹ đóng tại Úc khoảng 2000 quân chủ yếu làm nhiệm vụ đảm bảo hậu cần, nhưng lần này là lần đầu tiên Ngũ Giác Đài bố trí lực lượng tác chiến chủ lực ở Úc sau Chiến tranh Lạnh. Năng lực tác chiến của lực lượng Mỹ đóng tại Úc được nâng cao đáng kể là điều không cần bàn cãi.
Đồng thời Mỹ không ngừng mở rộng trung tâm huấn luyện tại vịnh nước nông phía Bắc nước Úc, trung tâm vũ khí không quân Delamere và trung tâm huấn luyện phòng hóa, tăng cường hoạt động đồn trú luân lưu và trao đổi huấn luyện máy bay ném bom chiến lược B-52, B-1 và B-2 tại Delamere.
Theo Từ Dao, điều (Bắc Kinh) đặc biệt cần chú ý là sự hiện diện quân sự của Mỹ tại Biển Đông không chỉ dừng lại ở đóng quân đồn trú hay căn cứ quân sự, mà các hoạt động thăm viếng cảng khẩu, diễn tập quân sự chung với các nước đã thành một trọng điểm mới.
Một mặt, Hải quân Mỹ đã tăng cường (cái Từ Dao gọi là) ngoại giao chiến hạm với Việt Nam. Năm 2003 tàu hộ vệ USS Vandegri thăm thành phố SG đã mở đầu giai đoạn mới - tàu chiến Mỹ "lên bờ thăm Việt Nam".
Tần suất thăm viếng của các chiến hạm Mỹ sang Việt nam ngày càng tăng lên theo thời gian. Từ năm 2010 trở lại đây, tàu sân bay USS George Washington, các tàu khu trục mang tên lửa và tàu cứu viện Hoa Kỳ thường xuyên ghé cảng Đà Nẵng. Năm 2011, lần đầu tiên sau 30 năm chiến hạm Mỹ ghé cảng Cam Ranh.
Từ Dao cho rằng, hiện tại Lầu Năm Góc đang có kế hoạch dỡ bỏ hạn chế 1 năm 1 lần thăm viếng Việt Nam, mỗi lần không quá 3 chiến hạm để nâng mức độ hợp tác quân sự với Việt Nam lên tầm cao mới.
Mặt khác, Mỹ luôn luôn xem diễn tập quân sự song phương là biện pháp hiệu quả giúp nâng cao tính chuyên nghiệp, khả năng thao tác, năng lực hiệp đồng tác chiến cho các đồng minh và đối tác an ninh.
Những năm gần đây, diễn tập song phương đang được Hoa Kỳ chuyển hướng sang đa phương và địa điểm tập trung ở Biển Đông. Năm 2010, lần đầu tiên Hải quân Mỹ và Việt Nam tổ chức diễn tập chung ở Biển Đông, năm 2012 diễn tập thường niên "Vai kề vai" giữa Mỹ và Philippines cũng lần đầu tiên triển khai ở gần
Scarborough trên Biển Đông.
Những thay đổi trong bố trí lực lượng quân sự của Hoa Kỳ trên Biển Đông những năm qua, theo Từ Dao là rất đáng chú ý.

Những nữ sát nhân man rợ nhất thế giới

Bà ta có sở thích làm đẹp bằng máu người, dùng máu người để uống, đắp mặt nạ và ngâm mình trong máu.
Trong lịch sử tội phạm thế giới, những tên sát nhân hàng loạt thường là đàn ông. Tuy nhiên, vẫn có không ít vụ mà sát nhân lại chính là phái đẹp mang “tâm hồn quỷ dữ”. 
Chúng có đặc điểm chung là giết người không ghê tay. Nạn nhân thường là đàn ông và trước đó có quan hệ tình cảm với họ. Phương thức thực hiện ưa thích nhất là đầu độc. 
Động cơ thường thấy nhất là chiếm đoạt tài sản và phục vụ lợi ích riêng. Các động cơ khác liên quan đến tình dục được cho là rất hiếm. 
Những “nữ quỷ” giết người hàng loạt thường có tuổi thơ dữ dội, bị lạm dụng tình dục, bạo hành từ người cha, anh trai, hay phải chứng kiến đời sống gia đình bất hạnh. Ngoài ra còn có triệu trứng tâm thần lúc nhỏ.
Bella Sorenson Giness 
Được mệnh danh là “góa phụ đen”, một nữ sát nhân máu lạnh khét tiếng, làm kinh động toàn nước Mỹ. 
Có lòng tham vô biên, bà ta kiếm tiền bằng mọi giá và không từ cả việc giết chồng, con mình và 42 người đàn ông khác. Chẳng oan khi người dân Mỹ cho rằng ba ta là hiện thân của quỹ dữ.
Xuất thân từ Nauy, sau đó bà ta lấy chồng – một nhà kinh doanh tại Chicago. Sau những năm tháng chung sống với chồng, bà ta đã có 2 cô con gái xinh đẹp. 
 
Nhưng vì không có tiền để mua sắm, “nữ quỷ” đã nghĩ ra cách đầu độc từng đứa con của mình để chiếm tiền bảo hiểm. 
Kiểm tra ban đầu cho thấy các con của bà ta chết vì chứng viêm kết ruột. Tuy nhiên, những biểu hiện của cái chết lại giống như một vụ đầu độc. Bà ta đã được nhận số tiền bảo hiểm không nhỏ từ hai xác chết con mình. 
Không bao lâu bà ta lại tạo ra cái chết của chồng thông qua thuốc điều trị bệnh. Và đương nhiên bà ta lại được nhận một số tiền khổng lồ từ công ty bảo hiểm. 
Cái chết bất thường, đáng ngờ, nhiều uẩn khúc của người đàn ông đó đã khiến gia đình nhà chồng nghi ngờ và buộc tội bà ta. 
Tuy vậy bà ta vẫn không bị kết tội vì không có chứng cứ xác thực.
Chỉ còn lại một mình, với vẻ hấp dẫn, bộ mặt dễ mến ẩn sau một tâm hồn của quỷ, Bella đã tìm cách quyến rũ 42 người đàn ông. 
Bà ta dễ dàng lên giường với tất cả số đàn ông đó để tìm cách “đào mỏ”. Không chỉ vậy, như một thú vui của quỷ, “góa phụ đen” đã lần lượt sát hại 42 người đàn ông đó.
Bộ mặt ác quỷ “góa phụ đen” chỉ được lộ rõ sau cái chết của chính bà ta, khi người tình thứ 43 đã giết và đốt cháy bà ta vào năm 1908. 
Cảnh sát vào cuộc điều tra và đã phát hiện ra vật dụng của 32 người đàn ông mà bà ta đã giết chết. Những vật dụng đó đã tố cáo tội ác của người đàn bà này.
Miyuki Ishikawa 
Năm 1948, cảnh sát Nhật đã phát hiện cùng lúc 5 thi thể trẻ đựng trong một chiếc túi màu đen được vứt trong thùng rác. 
Lập tức cảnh sát sở tại cho điều tra và truy tìm hung thủ. Người ta đã phát hiện ra một nữ sát nhân tàn bạo có một không hai nước Nhật, là Miyuki Ishikawa. 
Thời kỳ đó, tỷ lệ sinh bùng nổ tại Nhật. Vì vậy mà số trẻ được sinh ra trong ngày thường xuyên quá tải và có quá nhiều người không thể nuôi nổi con mình vì nghèo. 
Miyuki Ishikawa, bà đỡ của một trung tâm y tế địa phương đã bí mật lần lượt “giúp đỡ” họ bằng việc giết chết tới 169 đứa trẻ được sinh ra tại đó. 
Bà ta đã bỏ mặc, không cho trẻ ăn và trực tiếp dùng tay bóp chết chúng. Sau đó, bà đỡ tàn ác này đã mang xác của chúng rải khắp thành phố.
Sau khi bị bắt người ta đã điều tra cuộc sống của nữ sát nhân này. Bà ta đã có một tuổi thơ bất hạnh. Miyuki Ishikawa thường xuyên bị bỏ đói và bị người bố tàn ác đánh đập dã man. 
Ám ảnh tuổi thơ là một trong những nguyên nhân khiến bà ta có thể lạnh lùng giết những đứa trẻ vô tội mà không cần suy nghĩ.
Bá tước Elizabeth Batory 
Sinh ra ở vùng Trasylvania, Hungari ở cuối thế kỷ 16, nữ bá tước Elizabeth Batory nổi tiếng là ma-cà-rồng thực sự. Theo ước tính, đã có hơn 600 cô gái trẻ là nạn nhân của con người khát máu này theo đúng nghĩa đen.
Bà ta có sở thích làm đẹp bằng máu người, dùng máu người để uống, đắp mặt nạ và ngâm mình trong đó vì nghĩ rằng đó là cách làm đẹp tuyệt nhất để có làn da đẹp, giữ gìn nhan sắc, tuổi xuân.
Các chuyên gia tâm lý cho rằng, người đàn bà này có dấu hiệu ác dâm để thỏa mãn cơn khát dục. 
Mụ ta đã hứa tạo việc làm cho những người đàn bà đẹp nhất trong làng và vùng lân cận. Khi lôi kéo họ đến được lâu đài của mình, nữ bá tước đã cho họ tắm rửa sạch sẽ và cắt tiết những người đó để lấy máu tươi. 
Sau đó, bà ta đã bắt những người còn sống liếm sạch sẽ những vết máu còn dây lại trên khắp cơ thể người chết. 
Hành động ghê rợn của nữ bá tước được chồng giúp sức. Ông ta còn xây tặng vợ hẳn một lâu đài để mụ có thể thỏa mãn sở thích quái đản của mình.
Theo VTC/Ánh Tuyết