Sunday, February 11, 2018

Luật sư Lê Đình Hồ cho vợ con về Việt Nam trước khi bị ám sát

SYDNEY - Một luật sư khá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt Nam tại Úc đã bị thanh toán bởi một tay súng ở quán cà phê vào chiều thứ Ba, 23 tháng 1, 2018. Cho đến sáng sớm thứ Tư theo giờ tại Úc, nhà chức trách chưa tìm ra hung thủ. Họ có lượm được một chai nước lọc, và đây có thể là chứng cớ dẫn đến thủ phạm. 


Luật sư Lê Đình Hồ được mô tả là một luật gia quốc tế, từng đến các nước khác ngoài Úc. (9NEWS)

Cảnh sát cho biết ông Lê Đình Hồ đã ngồi uống cà phê ở Bankstow, cách trung tâm thành phố Sydney khoảng 20 cây số về hướng tây. Các nhân chứng đã nghe nhiều phát đạn và hàng trăm người bỏ chạy tán loan trong lúc cảnh sát rượt bắt tay súng.


Nạn nhân cùng vợ con từng đứng gần quán cà phê mà ông bị bắn ngày thứ Ba. (Facebook)

Ông Lê Đình Hồ, 65 tuổi, là một luật sư chuyên về hình sự, từng xuất bản cuốn “Tự Điển Luật Pháp Song Ngữ Anh Việt - Việt Anh” dầy 2,000 trang vào năm 2004. Cảnh sát nói rằng luật sư Hồ bị bắn theo kiểu cách thanh toán, trong lúc ngồi ngoài mái hiên của quán Happy Cup Cafe tại Bankstown City Plaza.
Ông Lê Đình Hồ được các nhân viên cứu thương chăm sóc nhưng đã từ trần tại chỗ. 

Quyền Thanh Tra Cảnh Sát Brad Thorne nói rằng ông Hồ là “mục tiêu” của một vụ tấn công chứ không phải nạn nhân của một vụ bắn ngẫu nhiên.

Cảnh sát chưa biết hoặc chưa cho biết hung thủ là ai. Một nguồn tin nói rằng ông Hồ đã bị bắn vài phát vào phần dưới cơ thể. Các nhân chứng đã nghe từ ba đến bốn phát đạn.
Một người bạn thân tên là Nguyễn Văn, 59 tuổi, cho biết ông từng ngồi uống cà phê với ông Lê Đình Hồ vào sáng thứ Ba. Đến trưa thì ông nghe hung tin xảy ra cho ông Hồ. Ông Văn đã đến quan sát nơi bị cảnh sát giăng dây phong tỏa. Khi biết nạn nhân là ông Hồ, ông Văn đã không cầm được nước mắt khi nói chuyện với giới truyền thông.


Ông Nguyễn Văn, bạn thân của ông Lê Đình Hồ. (Daily Mail)

Ông Văn nói với News Corp Australia, “Tôi không thể ngờ chuyện này xảy ra. Mới sáng nay tôi còn gặp ông ấy. Ông đã gởi tin nhắn và hẹn đến uống cà phê với tôi.”

Hai người gặp nhau tại quán Happy Cup Cafe trong Saigon Place thuộc khu thương xá Bankstown City Plaza. Ông Nguyễn Văn cho biết ông Hồ đã có tinh thần phấn khởi, chỉ hơi quan tâm về tình trạng tim mạch mà ông đang tìm bác sĩ để điều trị.

Ông Nguyễn Văn có nói với news.com tại Úc rằng ông không nghĩ luật sư Lê Đình Hồ có kẻ thù hoặc biết ai từng đe dọa mạng sống của ông ta. Ông Văn nói, “Ông ấy là một người rất tốt, hoàn hảo.”

“Ông là một luật gia quốc tế từng đến các nước khác. Chúng tôi là bạn thân trong 25 năm.
“Công việc của ông ấy rất nhức đầu, vì ông có thể làm cho một số người hài lòng và một số người khác lại không hài lòng. Tiền thù lao thì tốt, nhưng việc làm thì không dễ.”

Cảnh sát cho biết luật sư đã bị bắn vào khoảng 3:40 chiều. Các nhân chứng đã nghe tiếng súng và thấy một người đàn ông nằm trên một vũng máu, trong khi mọi người ở chung quanh chạy tán loạn.
Một nhân chứng giấu tên cho biết hung thủ “đã rút súng và bắn” mà không nói một lời nào hết.
Nhân chứng này kể, “Nạn nhân đang ngồi ở bàn thì người đàn ông bước tới và bắn bang, bang, bang.”
Bà Lisa Lee, 50 tuổi, sống ở Bankstown và có mặt ở quán cà phê bên cạnh. Bà đã nghe “khoảng ba phát súng.”

Hình nạn nhân được che mờ trong ảnh lấy từ clip trên mạng xã hội. (Daily Telegraph)
“Tôi liền chui xuống dưới gầm bàn và chạy ra đằng sau tiệm hướng về phòng vệ sinh. Khi bước ra trở lại thì tôi thấy nạn nhân đang nằm trên mặt đất. Ông ấy không cử động, chung quanh toàn là máu.”
Ông Mathew Gibson, 44 tuổi, cũng có mặt gần đó sau khi đưa con trai vào một phòng tập luyện. Ông cho biết ông thấy khoảng 55 người chạy về một hướng (về khu vực trạm xe điện Bankstown) và khoảng 500 người khác chạy hướng ngược lại.”

Ông Gibson nói với đài ews.com.au, “Phải tới 15 phút sau thì cảnh sát mới có mặt, mà trạm của họ thì nằm ở gần góc đường.”

Trên mạng xã hội từng có một đoạn phim cho thấy nạn nhân nằm trong một vũng máu trên lối đi bên ngoài tiệm cà phê. Đoạn phim cũng cho thấy cảnh sát và người đi đường tìm cách hồi sinh nạn nhân nhưng không thành.

Ông Lê Đình Hồ lấy vợ lần thứ nhì sau khi cuộc hôn nhân trước bị tan vỡ. (Facebook)
 


Luật sư Lê Đình Hồ là người miền Trung, có lẽ sanh ra ở Huế. Ông đã để lại vợ và ba con.
Một nguồn tin của báo Daily Mail Australia cho biết ông Lê Đình Hồ có vợ trẻ là bà Ngô Thu Hương. Nguồn tin cho biết vợ và ba con của ông đã về Việt Nam thăm gia đình khi ông bị thanh toán tại Úc. Nguồn tin này nói rằng ông Hồ đã lấy bà Hương sau khi hôn nhân đầu tiên tan vỡ. Một người bạn cho biết ông Hồ rất thương yêu bà Hương, và người bạn này không hiểu sao ông đã không về Việt Nam thăm gia đình cùng với vợ con.

Qua lời của những người hàng xóm với báo Daily Mail, người ta được biết gia đình ông Lê Đình Hồ-Ngô Thu Hương sống ở Bankstown được hai năm. Nhà của họ nằm gần văn phòng luật của ông và quán cà phê, nơi mà ông đã chấm dứt cuộc sống.

Trong cuộc điều tra hiện nay, cảnh sát đang tìm những video giám sát trong khu vực và phỏng vấn các nhân chứng để truy tìm hung thủ.

Cuộc điều tra sơ khởi cho thấy nghi can mặc một chiếc áo khoác màu sáng chói đi bộ qua khu Old Centre Plaza trước vụ nổ súng. 

Một người nói với báo Daily Telegraph rằng sau khi nghe thấy tiếng súng, ông trông thấy một người phù hợp với hình dạng hung thủ mặc áo khoác nói trên chạy ở một con đường gần đó, rồi được một chiếc xe hơi chở đi.

Trước đây luật sư Lê Đình Hồ, là cố vấn pháp lý cho báo Saigon Times, một tờ báo có lập trường chống cộng sản ở Úc, và là tác giả của hai cuốn “Tự Điển Phân Giải Chính Trị và Bang Giao Quốc Tế” (1994) và “Tự Điển Luật Pháp Song Ngữ Anh Việt - Việt Anh” (2004). Ông cũng tham gia những cuộc tranh luận về chính trị tại hải ngoại.
 

Ông Lê Đình Hồ trong một cuộc phỏng vấn của Viet Today (Youtube)

Bên ngoài quán cà phê sau khi xảy ra án mạng chiều thứ Ba, 23 tháng 1, 2018. (News.com.au) Telegraph)

Ông Lê Đình Hồ trong buổi ra mắt cuốn tự điển vào năm 2004. (Saigon Times)

Lê Đình Hồ (Facebook)

Cảnh sát canh gác bên ngoài quán cà phê. (9NEWS)

Luật sư Lê Đình Hồ bị ám sát tại quán cà phê

Luật sư Lê Đình Hồ được mô tả là một luật gia quốc tế, từng đến các nước khác ngoài Úc. (9NEWS)

SYDNEY - Một luật sư khá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt Nam tại Úc đã bị thanh toán bởi một tay súng ở quán cà phê vào chiều thứ Ba, 23 tháng 1, 2018. Cho đến đêm cùng ngày, nhà chức trách chưa tìm ra hung thủ và kêu gọi sự trợ giúp của cộng đồng.
Cảnh sát cho biết ông Lê Đình Hồ đã ngồi uống cà phê ở thành phố Sydney. Các nhân chứng đã nghe nhiều phát đạn và hàng trăm người bỏ chạy tán loan trong lúc cảnh sát rượt bắt tay súng.
Ông Lê Đình Hồ, 65 tuổi, là một luật sư chuyên về hình sự, từng xuất bản cuốn “Tự Điển Luật Pháp Song Ngữ Anh Việt - Việt Anh” dầy 2,000 trang vào năm 2004. Cảnh sát nói rằng luật sư Hồ bị bắn theo kiểu cách thanh toán, trong lúc ngồi ngoài mái hiên của quán Happy Cup Cafe tại Bankstown City Plaza.
Ông Lê Đình Hồ được các nhân viên cứu thương chăm sóc nhưng đã từ trần tại chỗ.
Quyền Thanh Tra Cảnh Sát Brad Thorne nói rằng ông Hồ là “mục tiêu” của một vụ tấn công chứ không phải nạn nhân của một vụ bắn ngẫu nhiên.
Cảnh sát chưa biết hoặc chưa cho biết hung thủ là ai. Một nguồn tin nói rằng ông Hồ đã bị bắn vài phát vào phần dưới cơ thể.
Một người bạn thân tên là Nguyễn Văn, 59 tuổi, cho biết ông từng ngồi uống cà phê với ông Lê Đình Hồ vào sáng thứ Ba. Đến trưa thì ông nghe hung tin xảy ra cho ông Hồ. Ông Văn đã đến quan sát quán bị cảnh sát giăng dây phong tỏa. Khi biết nạn nhân là ông Hồ, ông Văn đã không cầm được nước mắt khi nói chuyện với giới truyền thông.
Ông Văn nói với News Corp Australia, “Tôi không thể ngờ chuyện này xảy ra. Mới sáng nay tôi còn gặp ông ấy. Ông đã gởi tin nhắn cho tôi và hẹn ‘đến uống cà phê với tôi.’”
Hai người gặp nhau tại quán Happy Cup Cafe trong ‘Saigon Place’ thuộc khu thương xá Bankstown City Plaza. Ông Nguyễn Văn cho biết ông Hồ đã có tinh thần phấn khởi, chỉ hơi quan tâm về tình trạng tim mạch mà ông đang tìm nơi để điều trị.
Ông Nguyễn Văn có nói với news.com tại Úc rằng ông không nghĩ luật sư Lê Đình Hồ có kẻ thù hoặc biết ai từng đe dọa mạng sống của ông ta. Ông Văn nói, “Ông ấy là một người rất tốt, hoàn hảo.”
 “Ông là một luật gia quốc tế từng đến các nước khác. Chúng tôi là bạn thân trong 25 năm.
“Công việc của ông ấy rất nhức đầu, vì ông có thể làm cho một số người hài lòng và một số người khác lại không hài lòng. Tiền thù lao thì tốt, nhưng việc làm thì không dễ.”

Bên ngoài quán cà phê sau khi xảy ra án mạng chiều thứ Ba, 23 tháng 1, 2018. (News.com.au)
  
Cảnh sát cho biết luật sư đã bị bắn vào khoảng 3:40 chiều. Các nhân chứng đã nghe tiếng súng và thấy một người đàn ông nằm trên một vũng máu, trong khi mọi người ở chung quanh chạy tán loạn.
Một nhân chứng giấu tên cho biết hung thủ “đã rút súng và bắn” mà không nói một lời nào hết.
Nhân chứng này kể, “Nạn nhân đang ngồi ở bàn thì người đàn ông bước tới và bắn ‘bang, bang, bang.’”
Bà Lisa Lee, 50 tuổi, sống ở Bankstown và có mặt ở quán cà phê bên cạnh. Bà cho biết bà nghe “khoảng ba phát súng.”
“Tôi liền chui xuống dưới gần bàn và chạy ra đằng sau tiệm hướng về phòng vệ sinh. Khi bước ra trở lại thì tôi thấy nạn nhân đang nằm trên mặt đất. Ông ấy không cử động, chung quanh toàn là máu.”
Ông Mathew Gibson, 44 tuổi, cũng có mặt gần đó sau khi đưa con trai vào một phòng tập luyện. Ông cho biết ông thấy khoảng 55 người chạy về một hướng (về khu vực trạm xe điện Bankstown) và khoảng 500 người khác chạy hướng ngược lại.”
Ông Gibson nói với đài ews.com.au, “Phải tới 15 phút sau thì cảnh sát mới có mặt, mà trạm của họ thì nằm ở gần góc đường.”
Trên mạng xã hội từng có một đoạn phim cho thấy nằm trong một vũng máu trên lối đi bên ngoài tiệm cà phê. Đoạn phim cũng cho thấy cảnh sát và người đi đường tìm cách hồi sinh nạn nhân nhưng không thành.
Luật sư Lê Đình Hồ là người miền Trung, có lẽ sanh ra ở Huế. Ông đã để lại vợ và ba con.

Ông Lê Đình Hồ lấy vợ lần thứ nhì sau khi cuộc hôn nhân trước bị tan vỡ. (Facebook)

Monday, January 22, 2018

Cậu bé Trung Quốc tóc đông đá trắng xóa


Tóc cậu bé dựng đứng, phủ đầy băng giá. Ảnh: Nhân dân Nhật báo.

Cậu bé lớp ba ở trường tiểu học huyện Lỗ Điện thuộc thành phố Chiêu Thông, một vùng nông thôn tỉnh Vân Nam. Băng giá bám đầy trên tóc em sau khi đi bộ một giờ trên quãng đường gần 5 km từ nhà tới trường trong một sáng mùa đông khắc nghiệt.

Em chỉ mặc một áo khoác mỏng trong thời tiết -9 độ C tới trường để làm bài kiểm tra hôm 8/1. Bàn tay cậu bé tím bầm, nứt nẻ vì phải học trong phòng không có hệ thống sưởi. Bố mẹ em là công nhân đi xa làm ăn, cậu bé sống cùng ông bà và anh em ở quê.
Trường học cậu bé nằm ở huyện Lỗ Điện, thuộc thành phố Chiêu Thông. Bức ảnh do thầy giáo của em chụp và gửi cho hiệu trưởng. Thầy Fu, hiệu trưởng nhà trường cho biết gia đình cậu bé có hoàn cảnh khó khăn, nhà xa trường và em ngày nào cũng đi bộ hơn một tiếng tới trường. 


Bàn tay nứt nẻ vì lạnh của cậu bé Trung Quốc. Ảnh: Nhân dân Nhật báo.

Cậu bé học khá môn toán, ngữ văn có thành tích trung bình. Học sinh trong trường đa số là con em nhà có hoàn cảnh khó khăn. Các em không ăn sáng ở nhà mà được nhà trường phát bánh màn thầu hoặc lương khô cho bữa sáng.

"Hôm đấy cháu vội đi học nên quên mặc thêm áo và mang ô. Thời tiết trở lạnh khi cháu đi bộ được hơn 40 phút tới trường. Mặt mũi đỏ ửng vì lạnh, tóc cũng dựng ngược lên giống con nhím. Thầy giáo trêu cháu là 'bỗng dưng tóc bạc trắng' và chụp ảnh cháu đăng lên mạng, khiến cháu bỗng chốc 'nổi tiếng'. Thầy bảo có rất nhiều chú bác, cô dì quan tâm đến cháu", cậu bé nói.
Kể về gia đình, cậu bé cho biết:
"Hai năm trước mẹ cháu ra ngoại tỉnh tìm việc đến nay vẫn chưa về. Trong nhà chỉ có bà nội trông nom hai chị em cháu. Cháu và chị giúp bà làm việc nhà. Món 'tủ' của cháu là cơm rang trứng".
Cậu bé cũng cho biết đường đến trường "không vất vả chút nào", thích đến trường vì được "ăn ngon", được thầy cô yêu thương, dạy dỗ. Cậu cũng vui vì nhiều người quan tâm, tặng quà và vì vậy mà "mùa đông này trên núi Ô Mông không còn lạnh nữa!"
Nhờ có quỹ hỗ trợ của thành phố đường đến trường đã được sửa lại trong năm nay, giúp học sinh huyện Lỗ Điện ở miền núi Ô Mông đi học gần hơn. Ngoài ra, nhà của cậu bé cũng đã được xây mới. Giờ em chỉ ước bố về để được ở "nhà mới".
Ô Mông là dãy núi nằm giữa tỉnh Vân Nam và Quý Châu, tây nam Trung Quốc, dài 250 km ở độ cao 2.900 mét so với mực nước biển.

Tuesday, December 12, 2017

MỘT DÂN TỘC ĐÁNG THƯƠNG NHẤT THẾ GIỚI


Dân số Palestine hiện nay khoảng trên 8 triệu người. Số người đang sống ở dải Gaza, West Bank và trong lãnh thổ Do Thái chỉ trên 4 triệu. Hơn một nửa đang sống ở những quốc gia Arab và các nước trên thế giới được coi như người tỵ nạn Palestine. Hiện đang có khoản 5 triệu người Palestine phải sống nhờ vào sự chăm sóc của cơ quan UNRWA (United Nations Relief and Works Agency for Palestine Refugees in the Near East).
Dân tộc Palestine có lẽ là dân tộc đau khổ nhất trên thế giới, trong lịch sử họ chưa từng có quốc gia, và họ rất khó có thể tìm được một quốc gia trong giai đoạn hiện nay khi Chủ nghiã Zionism chủ trương phải lấy lại tất cả “Vùng Đất Hứa” theo Cựu Ước, và người Do Thái gần như thao túng chính sách ngoại giao của nhiều cường quốc Tây phương, trong đó có Hoa Kỳ. Cùng lúc đó, người Palestine lại cũng là con bài mà thành phần Hồi giáo Sunni cực đoan muốn qua họ, dùng sự đàn áp của Do Thái để kích động tinh thần chống Tây phương, chống chính phủ thế quyền, vua chúa tại các nước Á Rập. Khối Shiite do Iran lãnh đạo cũng muốn dùng sự chiến đấu của người Palestine để cạnh tranh ảnh hưởng và cảm tình trong khối Hồi Giáo.
Tên gọi Palestine xuất hiện đầu tiên trong Cựu Ước là Philistin. Theo tài liệu của đền thờ cổ Medinet Habu, Palestine là dân Peleset, một dân tộc miền biển, đã xâm nhập Ai Cập dưới triều đại vua Usimare Ramesses III (cũng gọi là Ramses III hay Ramese III), là vị Pharaoh thứ nhì của Triều đại thứ 20. Peleset được dịch qua tiếng Anh là “Philistia”. Hiện cũng không thể xác định người Palestine hiện nay có phải là con cháu người Philistines hay không. Theo lịch sử, vào năm 1000 BC, vua David của Do Thái chinh phục người Philistines. Vào năm 922 BC vương quốc Israel bị chia làm đôi: Israel ở phía bắc và Judad ở phía nam. Năm 721 BC Israel bị rơi vào tay Assyria, đến năm 586 BC Judad bị Babylon chinh phục, thành phố Jerusalem bị phá hủy, người Do Thái bị lưu đày. Theo các nghiên cứu gần đây, người Do Thái và Palestine có cùng huyết thống. Theo họ, trong các đợt bị lưu đày, nhiều người Do Thái đã trốn tránh, cương quyết tiếp tục ở lại quê hương, nhưng theo thời gian cả ngàn năm, họ đã thay đổi ngôn ngữ, phong tục, để thích ứng với nhiều hoàn cảnh cay nghiệt, và cuối cùng họ đã theo Hồi Giáo. Những kết quả nghiên cứu trên hiện cũng chưa được chính thức xác nhận! Như vậy, dù có phải cùng là con cháu ông Abraham hay không, tiên tổ người Palestine và Do Thái cũng đã từng là anh em trong một quốc gia kéo dài trong nhiều trăm năm. Nhưng ngày hôm nay họ bị chính người anh em của mình trước kia ngược đãi, đàn áp dã man. Họ cũng là nạn nhân của tranh chấp giữa Do Thái và Hồi giáo.
Palestine, sau thời kỳ Babylon là đế quốc Ba tư, La Mã cai trị. Tiếp theo đó là người Á Rập Hồi giáo, đế quốc Thổ. Sau Thế Chiến Thứ Nhất, Palestine lại bị lệ thuộc Anh.
Người Do Thái sau khi bị đế quốc Babylon và Đế quốc La Mã lưu dày, bán làm nô lệ, đã đi sinh sống nhiều nơi trên thế giới không còn hiện diện nhiều ở vùng đất Palestine thuộc Anh (lãnh thổ Do thái hiện nay, Tây Ngạn và Gaza), vào năm 1850 trong toàn vùng chỉ có khoảng 12 ngàn người.
Vào năm 1897, người Do Thái hợp đại hội phục quốc đầu tiên ở thành phố Basle, Thụy Sĩ, bàn cách thành lập quốc gia Do Thái. Đại hội trong năm 1904 đề nghị thành lập quốc gia Do Thái ở Á Căn Đình (Argentina), nhưng đại hội năm 1906 đã quyết định quốc gia Do Thái phải là Đất Hứa Palestine. Trong năm 1917, Ngoại trưởng Anh Arthur J. Balfour đã gởi thư cho một lãnh tụ phục quốc Do Thái hứa hẹn sẽ giúp thành lập quốc gia Do Thái. Sau Thế chiến Thứ Nhất, người Do Thái các nơi trên thế giới ồ ạt trở về vùng đất này. Từ năm 1920 tới năm 1945 có khoảng 350 ngàn người Do Thái di cư hợp pháp vào Palestine.
Chủ nghiã phục quốc Do Thái không chỉ đơn giản có một quốc gia Do Thái sống hoà bình bên cạnh quốc gia Palestine hay chấp nhận người Palestine sống chung với Do Thái. Quốc gia Do Thái đối với người Zionists phải là đất của vua David, Salomon, đất mà Chúa Trời hứa hẹn với con cháu ông Abraham sẽ từ sông Ai cập tới sông Euphrates có đất Kenite, Kamonite, Hittite, Perizzite, Rephain, Amorite, Canaanite, Girgashite và Jubesite. (Genesis 15:18-20) chứ không phải biên giới hiện nay.
Họ cắt nghiã giai đoạn 1.000 năm trong sách Khải Huyền (Revelation) rằng thì là.. một khi người Do Thái phục hồi lại cõi bờ vua David, Salomon, sẽ tới thời kỳ mạt thế và thăng thiên khoảng 7 năm, Chúa Jesus sẽ đến từ trời, hiện rực rỡ trong mây đón rước những người tin Chúa lên thiên đàng. Sau giai đoạn này, Chúa Jesus sẽ trở lại trần thế, chọn 144.000 người Do Thái cùng Ngài cai trị các nước trên thế giới trong vòng 1000 năm cho tới ngày phán xét cuối cùng.
Những điều tin tưởng trên của người Zeonist có lẽ hoàn toàn bóp méo kinh điển. Nếu Chúa Trời đã có hứa với ông Abraham thì phải chăng con cháu của ông ta, vua David cũng đã từng nhận đất mà Ngài đã hứa? Kinh Thánh đã xác định Chúa Trời đã chu toàn lời hứa qua các đoạn Joshua 21:43, Kings 8:56. Người Zeonist cũng đã quên, không nhớ rằng tổ tiên của họ đã từng chối từ không công nhận chúa Jesus là con của Chúa Trời. Qua Kings 9:6-9, Chúa Trời đã cảnh cáo nếu con cháu người Do Thái không theo Chúa, không giữ lời Chúa, Ngài sẽ tước bỏ những đất đai mà Ngài đã ban cho. Sự sụp đổ của vương quốc Israel-Juda phải chăng đã là sự trừng phạt của Chúa Trời, và tội chối Chúa Jesus không công nhận Ngài là con Chúa Trời cũng đã làm cho họ bị đế quốc La Mã bán làm nộ lệ khắp thế giới.
Tuy nhiên, không phải chỉ có người Do Thái tin tưởng những điều huyễn hoặc mà các nhà tiên tri Christian Zeonists nêu lên. Nó được rộng rãi tin tưởng ở Anh và Hoa Kỳ. Chính vì những tin tưởng như vậy mà Balfour đã cam kết với người Zeonist ở Anh, và Anh Quốc đã ngầm giúp cho người Do Thái trở về Palestine trong thời gian cai trị vùng Palestine.
Ở Hoa Kỳ, hội Người Thiên Chúa Đoàn Kết cho Do Thái (Christians United for Israel – CUFI) là một hội rất mạnh. Người thành lập CUFI là Mục sư John C. Hagee của Nhà thờ Cornerstone ở San Antonio/Texas có 19 ngàn tín đồ, giám đốc global Evangelism Television, đã công khai tuyên bố quốc gia Do Thái phải gồm Tây Ngạn và Gaza, đây là đất Chúa tuyệt đối dành riêng cho người Do Thái. Trong tháng 7 năm 2007, Mục sư Donald Wagner của đạo Presbyterian nói rằng điều ông lo ngại nhất là Christian Zeonists với trên 1 triệu tín đồ Evangelical trên thế giới đã hết sức cực đoan chống Hồi Giáo và ủng hộ Do Thái có thể tạo thêm hận thù giữa người Christian và người Hồi Giáo. Các nhà thờ Công Giáo (Catholic), Lutheran và Orthodox trong vùng Trung Đông cũng rất lo sợ luận điệu của Evangelicals.
Người phục quốc Do Thái không chỉ tin tưởng quốc gia của họ phải bao gồm những vùng đất Tây Ngạn và dải Gaza, Jerusalem phải là kinh đô của họ mà họ cũng không chấp nhận sống chung với người Palestine.
Trong năm 1895, ông Theodor Herzl được coi là nhà tiên tri của Zeonism đã viết: “ Hãy tước đoạt nghị lực của dân tộc không đáng một xu trong nước chúng ta bằng cách tước đoạt tài sản và xua đuổi chúng một cách vô cùng thận trọng.” Người lãnh đạo Do Thái đầu tiên là ông David Ben Gurion đã triệt để thực hiện chủ trương của Herzl ngay từ lúc làn sóng di dân Do Thái mới bắt đầu trở về “Đất Hứa” với 2 chính sách là “Mua đất của người Palestine” và “chỉ dùng công nhân Do Thái”. Người Do Thái đã thực sự bắt tay bí mật thực hiện chính sách thanh lọc chủng tộc ngay từ năm 1937. Sau khi Ủy ban do ông Earl Peel cầm đầu đưa ra kế hoạch phân chia Palestine, ông Ben Gurion đã tuyên bố: “không thể có một quốc gia Do Thái trong đó có một thiểu số người Á Rập nguy hiểm” và “Không thể có quốc gia Do Thái nếu người mọi rợ điạ phương vẫn còn hiện diện trong biên giới.”
Thế chiến Thứ 2 kết thúc, người Do Thái vẫn còn kinh hoàng với thảm trạng Holocaust, nhưng ngay sau đó họ lại không có một chút lòng nhân đạo nào đối với dân tộc Palestine, để mỗi năm người Do Thái tưởng niệm Holocaust, thì người Palestine cũng mỗi năm mỗi tưởng niệm thảm trạng al-Nakba.
Thảm trạng al-Nakba không có giết người tập thể bằng hơi ngạt như Holocaust, nhưng hàng trăm, hàng ngàn người dân vô tội bị xua đuổi khỏi nhà cửa, khỏi làng mạc mà ông cha, tổ tiên của họ đã sống từ bao ngàn năm trước.
Ngày 14 tháng 5 năm 1948 là ngày Anh chấm dứt sự cai trị Palestine cũng là ngày Do Thái tuyên bố độc lập, thì từ nhiều tháng trước, Ben Gurion đã ra lệnh cho lực lượng dân quân Haganah phải dùng mọi cách từ đe doạ tới khủng bố để làm cho người Palestine phải đi khỏi lãnh thổ càng nhiều càng tốt. Nhà sử học Edgar O’balance đã viết lại thảm trạng: “ Xe Do thái với máy phóng thanh ra lệnh cho người Á Rập phải nhanh chóng di tản.. những làng xã người Palestine bị bao vây buộc phải ra đi trong vòng 2 hay 3 ngày .. xe ũi đất Do Thái tới dỡ nhà cửa ngay trước mắt họ.”
Từ cuối năm 1947 tới tháng 3 năm 1949, Do Thái đã hệ thống xua đuổi người Palestine trong 4 đợt, số người bị buộc phải ra đi trên 800.000 người. Dọn sạch khoảng 500 thị trấn, làng mạc và bộ lạc Palestine. Theo ước tính của Liên Hiệp Quốc chỉ có 150 ngàn trong số 950 ngàn người Palestine lúc bấy giờ nhất định ở lại với quê hương của họ. Qua cuộc chiến 1967 giữa Ai Cập và Do Thái, trên 300 ngàn người Palestine nữa đã phải trở thành người tạm trú ở những nước lân cận.
Đức Chúa Trời chắc chắn phải là đấng nhân từ, nếu người Do Thái xua đuổi người Palestine để lập lại vương quốc David, Solomon, Ngài sẽ cho Chúa Jesus xuống trần để cùng người Do Thái cai trị thế giới hình như nghe cũng chẳng thuận tai chút nào. Thế nhưng, đây là sự tin tưởng của Christian Zeonists, của Evangelicals, của hàng triệu người có thế lực chính trị tại nhiều cường quốc, cho nên người Palestine có lẽ khó tìm được những ngày bình an, dù họ có từ bỏ những chiến thuật đấu tranh sai lầm của họ hiện nay hay không.
Xin cầu nguyện cho người Palestine, cầu nguyện cho họ sớm thấy rằng hình thức đấu tranh của họ không thích hợp, chỉ phản lại chính nghiã của họ. Nhưng cũng xin cầu nguyện cho những người Zeonists sớm thấy rằng Chúa Trời là đấng nhân từ. Ngài có ban đất cho Do Thái thì chắc chắn cũng chọn lựa một cách nhân từ, tự nhiên chứ không phải xua đuổi, tước đoạt quyền sống, đàn áp, một dân tộc khác. Cầu nguyện cho thảm trạng chiếm đóng trong thế kỷ thứ 21 sớm chấm dứt, dân tộc Palestine có thể sống bình an, mưu cầu hạnh phúc cho chính họ như các dân tộc khác trên thế giới. Cầu nguyện cho trẻ em Palestine không còn ngồi tù, không còn đi ném đá quân nhân, cảnh sát Do Thái để bị bắn chết. Cầu nguyện cho chúng có thể cắp sách tới trường như trẻ em các dân tộc khác trên thế giới.

Huệ Vũ

Wednesday, December 6, 2017

Cô gái Trung Quốc gặp lại cha mẹ ruột sau hơn 20 năm bị bỏ rơi

Sau hơn 20 năm bị bỏ rơi, Kati Pohler, cô gái Trung Quốc được một gia đình Mỹ ở Michigan nhận làm con nuôi, vừa có cuộc đoàn tụ kỳ diệu với cha mẹ ruột trên cây Cầu Gãy (Broken Bridge) tại thành phố Hàng Châu, tỉnh Triết Giang.
Câu chuyện được đăng trên báo South China Morning Post (SCMP) xuất bản ở Hongkong và dưới đây là phần tóm lược.

Câu chuyện xảy ra cách đây 20 năm, khi Fenixiang Qian, mẹ Kati, mang thai cô và lén lút chờ ngày sanh nở, sống cùng chồng và đứa con gái ba tuổi ở ngôi nhà bên con kênh hẻo lánh ở Tô Châu, tỉnh Giang Tô.
* Buộc phải bỏ con
Sáu tuần sau đó, bà Qian sinh cô con gái thứ hai, mà theo ‘chính sách một con’ nghiêm ngặt của Trung Quốc (ra đời năm 1979 để giảm đói) là bắt buộc phải phá bỏ.
Khi vợ sinh con, ông Xu Lida cắt cuống nhau cho bé với chiếc kéo ông tự khử trùng bằng nước sôi. Bà Qian bị mất máu nhiều, hai người sau đó may mắn được một bác sĩ ở gần đó giấu chính quyền, giúp đỡ.
Năm ngày sau, ông Xu Linda, khi đó 24 tuổi, mang đứa con 5 ngày tuổi của mình bỏ ở một chợ rau Tô Châu, kèm theo lá thư: “Con gái chúng tôi, Jingzhi, sinh vào lúc 10 giờ sáng vào ngày mồng 8 tháng 7 âm lịch năm 1995. Chúng tôi buộc phải bỏ cháu ở đây vì nghèo khổ và luật lệ bắt buộc. Cầu xin lòng trắc ẩn của những người cha, người mẹ xa gần. Cảm ơn bạn đã cứu và chăm sóc con gái nhỏ của tôi. Nếu trời nhủ lòng thương, chúng ta sẽ đoàn tụ với nhau trong buổi sáng của lễ hội Qixi tại Cầu Gãy ở Hàng Châu trong 10 hoặc 20 năm nữa”.
Cây Cầu Gãy (Broken Bridge) tại thành phố Hàng Châu, tỉnh Triết Giang. (Hình: SCMP)
Lễ hội Qixi rơi vào ngày Thứ Bảy của Tháng Bảy âm lịch, được xem là ngày Valentine của Trung Quốc. Cầu Broken Bridge thực sự không hề bị gãy, chỉ là một cái tên liên quan tới truyền thuyết của người Trung Hoa.
* Được làm con nuôi

Bé Jingzhi và mảnh giấy đi kèm được chuyển tới bệnh viện trẻ em công cộng ở thành phố Tô Châu. Sau đó được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng người Mỹ tên Ken và Ruth Pohler ở Hudsonville, tiểu bang Michigan, thông qua Bethany Christian Services, một trong những cơ quan nhận con nuôi quốc tế lớn nhất cho người Mỹ.

Mùa Hè năm 1996, Ken và Ruth Pohler cùng 9 cặp vợ chồng người Mỹ khác được tổ chức Bethany Christian Services đưa đến viện mồ côi ở Tô Châu, nơi tất cả đều nhận nuôi các bé gái. Phải là con gái, vì người Trung Quốc yêu thích con trai. Khi mang Jingzhi lên xe buýt, hai ông bà Pohlers thấy lá thư tay của cha mẹ Jingzhi và nhờ một người thông dịch.
“Cô ấy (người thông dịch) rất xúc động, vừa khóc nức nở vừa đọc bức thư ấy cho chúng tôi nghe bằng tiếng Anh. Đó là những tiếng nói chân thành từ tim,” Ken nói.
Thị trấn Hudsonville, nơi Kati cùng gia đình cha mẹ nuôi người Mỹ sống có khoảng 7,000 người, chủ yếu là người Mỹ da trắng. Kati hiện đang học ở trường Calvin College, trường đại học nghệ thuật tự do liên kết với Nhà thờ Cải cách Cơ đốc, nơi Ken – cha nuôi của cô – là giám sát an toàn trường.
Kati cho biết cô có một tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc trong một gia đình theo mô tả của cô “rất tôn giáo” và gần gũi. Các album của gia đình cho thấy Kati tham gia nhiều môn thể thao khi cô còn nhỏ, cô còn chơi đàn violin và piano.
Cô cũng đi du lịch khắp nước Mỹ cùng với gia đình. Ken cho biết “Có những lần đi du lịch theo tour, khi nghe hướng dẫn viên đề cập đến những vấn đề như những đứa trẻ bị bỏ rơi, không tìm được cha mẹ ruột, Kati rất xúc động và khóc.’
Nhưng cặp vợ chồng này không có ý định nói gì với Kati, con gái nuôi của họ về điều này cho đến khi con ít nhất 18 tuổi, và trong trường hợp nó có hứng thú tìm hiểu về quá khứ của mình.
* Lần thứ nhất bất thành
Qian và Xu (cha mẹ ruột của Kati, tức Jingzhi) lớn lên ở quận Baoying, gần Dương Châu, tỉnh Giang Tô. Cũng như bao thanh niên khác ở quê hương thời đó, họ chuyển đến sống ở những thành phố phát triển nhanh của Trung Quốc. Xu chọn Hàng Châu và nơi đây ông gặp Qian. Sau khi kết hôn, họ thuê một căn nhà nhỏ tồi tàn ở ngoại ô Hàng Châu. Rồi họ sinh cô con gái đầu lòng Xiaochen.
Mặc dù hiểu về chính sách một con nhưng vì muốn Xiaochen có em nên họ quyết định sinh thêm một đứa nữa vì nghĩ rằng nơi họ sống cách xa nơi làm việc của các cán bộ kế hoạch hóa dân số. Nhưng khi biết không thể nào thoát khỏi được sự tàn nhẫn của chính sách ‘một con’ và Qian không thể phá thai (vì lúc này thai đã 5, 6 tháng tuổi), đó là lý do bé Jingzhi chào đời rồi phải bị bỏ rơi.
Qian và Xu giờ đây đã là chủ của một tiệm bán đồ cũ và một căn chung cư 2 phòng ngủ tiện nghi. Còn con gái lớn của họ, Xiaochen. là công nhân.
Năm 2005, khi bé Kati tròn 10 tuổi, cũng là lúc hai vợ chồng Qian và Xu đưa nhau đến chiếc Cầu Gãy trong ngày đầu tiên của lễ hội Qixi Festival, theo dự định.
“Chúng tôi đến đó sớm và mang theo một tấm bảng lớn viết tên của con gái, và nội dung tương tự nội dung lá thư chúng tôi đã viết. Chúng tôi phải cố gắng ngăn khao khát muốn chặn từng cô gái trên cầu để hỏi xem có phải là con mình không,” Xu nói.
Nhưng, đã không ai đến gặp họ. Cả hai bỏ cuộc lúc khoảng 4 giờ chiều trong đói, khát, và thất vọng.
Tuy nhiên, trong lúc ông bà Qian và Xu đến cây Cầu gãy thì gia đình nhà Pohlers, cha mẹ nuôi của Kati, đã nhờ người bạn của một người bạn tìm đến cây cầu ngày hôm ấy.
“Chúng tôi nhớ lời hứa của năm thứ 10 trong lá thư,” Ken nói. “Chúng tôi cầu nguyện xin ý ơn trên về lá thư này, và nói chuyện với một người bạn thường xuyên đến Trung Quốc để làm ăn. Người bạn nói anh ta có thể nhờ một người bạn tên là Annie Wu thử đi tìm cha mẹ ruột của Kati trên cây cầu.’
Vẫn theo lời Ken, ‘Chúng tôi không muốn Kati liên quan đến một sự việc quá mơ hồ như thế này. Nhưng điều quan trọng với chúng tôi là cho cha mẹ ruột của con mình biết con gái của họ đã được nhận nuôi bởi một gia đình rất yêu thương cô ấy.”
Annie Wu đến cây Cầu Gãy sau 4 giờ chiều, chỉ vài phút sau khi Qian và Xu bỏ cuộc. Nhìn qua nhìn lại không thấy người cha hay mẹ tìm con nào, Annie Wu định bỏ đi thì chợt thấy một nhóm người đang quay phim cây cầu cho một đài truyền hình. Annie nhờ họ cho xem lại khúc phim đã quay xem có thấy ai trông giống cha mẹ ruột của Kati không. Rất may mắn, máy quay phim ghi lại rõ ràng hình ảnh của Xu đứng trên cầu tay cầm tấm bảng lớn ghi tên Jingzhi một cách rõ ràng.
Đây là là cơ hội bằng vàng cho đài truyền hình. Họ lập tức phát sóng câu chuyện của Qian, Xu đi tìm đứa con gái đã bị bỏ rơi. Phim được mạng lưới truyền hình quốc gia Trung Quốc chiếu đi chiếu lại, và báo chí chú ý.
Một người bạn ở Hàng Châu nhìn thấy tin này trên truyền hình và nói với Qian và Xu là đã có tin tức về Jingzhi. Hai vợ chồng Qian và Xu đã hân hoan đi gặp Wu qua đài truyền hình đồng thời nhận được một lá thư ẩn danh từ hai vợ chồng người cha mẹ nuôi, và một số bức ảnh. Họ được hứa là sẽ có thêm tin tức.
Rất không may cho Qian và Xu, họ phải chờ thêm 10 năm nữa mới được gặp người con gái bằng xương bằng thịt. Lý do là sau khi báo tin cho họ, gia đình ông bà Pohlers đã yêu cầu Annie Wu chấm dứt mọi liên lạc với Qian và Xu ngay lập tức.
“Chúng tôi lấy những tin gì chúng tôi cần từ Annie, và thấy không cần tiếp xúc thêm nữa.” Ruth nói.
“Chúng tôi quan niệm rằng nên đợi khi Kati lớn lên và xem ý con có muốn có thêm tin tức hay không. Kati là con gái của chúng tôi. Vâng, Kati có cha mẹ ruột, nhưng mối quan hệ sâu sắc hơn với họ sẽ thực sự làm phức tạp mọi vấn đề.”
Annie Wu thay đổi số điện thoại để đảm bảo cắt đứt mọi liên lạc với Qian, Xu và giới truyền thông.
Bức thư của cha mẹ ruột Kati để lại khi quyết định bỏ con. (Hình: SCMP)
* Cuộc gặp gỡ trong mơ
Khi nhìn thấy tấm hình của Kati, cả hai ông bà Qian và Xu không nghi ngờ gì Kati chính là Jingzhi của họ. Kati có đôi mắt của mẹ. Và như một nhà thiên văn học mê say quan sát bầu trời không ngừng nghỉ để tìm kiếm tín hiệu đã thu được từ một thiên hà khác, cha mẹ ruột của Kati đã trở lại cây Cầu Gãy hàng năm trong ngày đầu của lễ hội Qixi.
Một ngày, nhà làm phim tài liệu Chang Changfu đã tìm gặp Qian và Xu.
“Tôi từng làm một bộ phim về việc trẻ con Trung Quốc được nhận làm con nuôi khắp thế giới, và được nghe một người bạn nói về đôi vợ chồng đã đi đến cầu gẫy để tìm con gái.” Chang Changfu nói. “Đó là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn.”
Chang gặp Qian và Xu sau đó quyết định tìm cách để dò la tung tích cha mẹ nuôi của Kati, bằng cách sử dụng bằng chứng nhỏ bé mà ông có được đó là bức thư nặc danh do vợ chồng Pohlers viết. Bức thư từng nói rằng Kati đã được nhận làm con nuôi ở Tô Châu, rằng Kati bị viêm khớp lúc còn nhỏ, và họ hiện đang sinh sống ở Michigan.
Mạng lưới internet đã ‘phù hộ’ Chang, vì nhà làm phim tài liệu này tìm được một diễn đàn mà các cha mẹ nuôi người Mỹ từng nhận trẻ em từ trại mồ côi duy nhất của Tô Châu về làm con cùng chia sẻ kinh nghiệm. Chang tìm thấy một thông báo của Ken Pohler, đề cập là con gái mình lúc nhỏ từng bị đau đầu gối. Rồi lục tìm hình trên diễn đàn, ông tìm thấy một bức hình của Pohler trông giống hệt hình người đàn ông trong một trong những tấm hình mà Qian và Xu có.
Phải mất vài năm Chang mới thuyết phục được gia đình nhà Pohlers rằng ông chỉ có duy nhất một mục đích là giúp hai bên liên lạc với nhau. Hai vợ chồng Pohler giải thích cho nhà làm phim biết lý do tại sao trong quá khứ họ đã không liên lạc với cha mẹ đẻ của Kati và chờ cho đến khi Kati tròn 20 tuổi.
Hồi năm ngoái, ở tuổi 21, Kati đang chuẩn bị cho một học kỳ trong chương trình trao đổi sinh viên ở Tây Ban Nha, và chợt nghĩ “mọi người ở đó sẽ hỏi tôi về Trung Quốc và Mỹ. Theo lời Kati, ‘khi tôi hỏi mẹ về quá khứ của mình, và khi mẹ nói, ‘Cha mẹ cần cho con biết rằng, cha mẹ biết cha mẹ ruột của con ai.’ Tôi đã rất sốc.’
Sau đó, Kati liên lạc với đạo diễn Chang và đồng ý trở thành nhân vật chính cho phim tài liệu về việc đi tìm con của cha mẹ ruột.
Và cuối cùng họ đã gặp được nhau trên cây Cầu Gãy.
Trong phút giây gặp gỡ, bà Qian òa khóc nức nở, khóc một cách không kiểm soát được, khóc như chưa bao giờ được khóc, những giọt nước mắt của nhiều năm khát khao thống khổ, và của quyết tâm không bỏ cuộc. Cuối cùng, con gái họ cũng đã về nhà.
Qian và Xu sau đó cho biết rằng họ có một chút thất vọng vì Kati đã không gọi họ bằng cha mẹ mà chỉ gọi tên. Họ cũng không nói chuyện với nhau được nhiều vì họ thì không nói được nhiều tiếng Anh, trong khi Kati không nói được tiếng Quan Thoại. Nhưng họ cảm nhận được rằng Kati là một cô gái thực sự tốt. “Chúng tôi giờ đây phải tự nhủ rằng con gái tôi đã lấy chồng đi xa”.
Kati ở nhà cha mẹ ruột hai ngày và ở chung phòng với người chị gái vốn chỉ biết nói tiếng Anh rất hạn chế.
“Thật là cảm động khi gặp gia đình. Tôi rất ngạc nhiên về cảm xúc vỡ bờ của người mẹ Trung Quốc của mình.” Kati nói.
Kati cũng hơi bị lúng túng bởi sự ‘quan tâm đặc biệt’ từ cha mẹ ruột. “Điều đầu tiên họ nói là con gầy quá, phải ăn nhiều hơn ‘Nếu không chịu ăn, mẹ sẽ ép ăn, họ sẽ nuôi tôi. Tôi đoán họ rất buồn vì đã không có dịp săn sóc tôi trong suốt bao nhiêu năm qua!” (HG-Tr.Linh).

Thursday, October 5, 2017

Một phụ nữ Việt thiệt mạng trong vụ thảm sát ở Las Vegas

     Cô Michelle Võ, một trong 59 người bị bắn chết ở Las Vegas. (Hình: Facebook)
LAS VEGAS, Nevada (NV) – Trong số 59 người bị thiệt mạng trong vụ thảm sát ở Las Vegas tối Chủ Nhật có một phụ nữ Việt Nam, cô Michelle Võ, 32 tuổi, nhân viên công ty bảo hiểm New York Life thuộc vùng Pasadena, có văn phòng ở Glendale, California.
Trong một tuyên bố gởi đến cho nhật báo Người Việt hôm Thứ Ba, 3 Tháng Mười, công ty cho biết như sau: “Giống như tất cả người Mỹ, chúng tôi vô cùng sốc và buồn khi nghe bi kịch này xảy ra tại Las Vegas. Chúng tôi cũng rất buồn khi biết một thành viên của gia đình New York Life, Michelle Võ, một nhân viên trong vùng Pasadena của chúng tôi, trong số những người bị thiệt mạng. Trong lúc khó khăn nay, chúng tôi luôn nghĩ tới và gởi lời cầu nguyện đến gia đình cô và những người thân của cô.”
Nhật báo Người Việt có gọi điện thoại cho cô Nikki Dương, đại diện gia đình, để lại lời nhắn, hỏi thêm tin tức, nhưng chưa được trả lời.
Theo đài truyền hình NBC, cô Michelle Võ tốt nghiệp trung học Independence High School ở San Jose năm 2003, và vào học tại đại học UC Davis.
Cô từng làm việc ở Mountain View một thời gian trước khi chuyển về làm việc tại miền Nam California.
Bạn bè chia sẻ nỗi đau
Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, anh Kimo Huỳnh, sống ở San Jose, một người bạn chơi golf với cô Michelle Võ, cho biết: “Tôi rất buồn tối hôm qua, và suy nghĩ một cách ích kỷ là phải chi tôi đừng biết bất cứ nạn nhân nào. Tôi vẫn còn sốc và buồn. Michelle Võ là một trong những cô gái thông minh nhất và vui nhộn nhất mà tôi biết. Cô đẹp từ bên trong và bên ngoài. Chúng tôi vừa chơi golf với nhau cách đây hai tháng. Tôi xin thành thật chia buồn với gia đình và bạn bè của cô.”
Một người bạn của cô Michelle, tên Candice Phi Phi, viết trên Facebook như sau: “Cô là một cô gái trẻ và đẹp, sống ở Glendale, và đến Vegas để mừng thành công của các bạn đồng nghiệp. Em trai của tôi tìm cách text cho cô khi em nghe có vụ nổ súng, và sau đó biết cô bị thiệt mạng. Em tôi vô cùng đau đớn, và tôi không thể tưởng tượng gia đình cô sẽ đau đớn như thế nào. Tôi xin thành thật chia buốn với gia đình và bạn bè Michelle.”
Ngay sau khi biết tin, nhiều bạn bè và đồng nghiệp của cô Michelle lên Facebook chia sẻ tin này.
Một người làm chung với Michelle viết: “Michelle Võ là một người luôn được nhiều người ở New York Life Pasadena yêu mến. Mỗi khi tôi có gì thắc mắc, cô đều giúp tôi, cho dù trên máy điện toán, qua điện thoại, hoặc trong hành lang công ty. Tôi cảm thấy sốc. Cô là một người sếp thật sự và mọi người sẽ nhớ cô.”
“Tôi rất buồn khi biết người bạn học thời niên thiếu của tôi thiệt mạng trong vụ thảm sát ở Las Vegas. Tôi xin chia buồn với tất cả mọi người bị hành động vô lương tâm này ảnh hưởng. Chúng ta cần nhiều tình yêu và ánh sáng trên thế giới này hơn bao giờ hết, trong thời đại đen tối này. Michelle ơi, hãy yên nghỉ, và xin chia buồn cùng gia đình bạn,” một bạn học thời niên thiếu với cô Michelle viết trên Facebook.
Một bạn học khác của nạn nhân viết trên Facebook: “Tôi học trung học chung với Michelle Võ. Trong bốn năm trời, chúng tôi có chung phòng học và bạn bè. Michelle là một cô gái thông minh, tử tế, đẹp, và đạt được mọi thứ. Cô thiệt mạng tối hôm qua. Một cái gì đó CẦN được thay đổi. Hãy hành động. Đi bầu. Ôm người mình yêu thương. Xin chia sẻ nỗi đau này với gia đình. Hãy yên nghỉ, Michelle.”
Tấm lòng của người bạn Mỹ mới quen tại đại nhạc hội
Theo nhật báo The Washington Post, anh Kody Robertson, một người bán phụ tùng xe hơi ở Columbus, Ohio, vô tình gặp cô Michelle Võ ở đại nhạc hội “Route 91 Harvest Festival.” Họ nói chuyện, đùa giỡn, và nói về chuyện đánh golf. Anh mời cô một ly bia, rồi cô cho anh coi hình xâm lớn ở sau lưng mình. Và rồi hai người phát hiện là cả hai ở cùng khách sạn Luxor.
Anh Kody Robertson, người bạn mới quen của cô Michelle Võ. (Hình: Facebook)
Anh Robertson, một người mê nhạc đồng quê, đến Las Vegas với một nhóm bạn để nghe nhạc. Còn cô Michelle Võ đi cùng một nhóm bạn.
Anh Robertson kể cho cô Michelle nghe đại nhạc hội năm ngoái vui như thế nào, và cô cho anh biết cô bắt đầu thích loại nhạc này mới đây thôi.
Khi đại nhạc hội sắp chấm dứt, đôi bạn mới cùng ngồi ở một nơi cách sân khấu chừng 20 thước, cùng với các khán giả khác.
Bất thình lình, tiếng súng bắt đầu nổ, lúc 10 giờ 8 phút.
Anh Robertson và cô Michelle nhìn lên trời xem có phải là pháo bông không.
Thế rồi đạn tiếp tục rơi xuống, từ tầng lầu thứ 32 của sòng bài Mandalay Bay.
Mọi người bắt đầu bỏ chạy, la hét.
Một viên đạn trúng ngay vào ngực cô Michelle Võ.
“Cô ấy trúng đạn, và tôi quay qua, thấy cô ấy gục xuống đất,” anh Robertson nhớ lại. “Cô gục ngay cạnh tôi, khoảng hai bước chân.”
Rồi anh Robertson chồm lên người cô Michelle để che đạn, và khi tiếng súng chấm dứt, anh cùng với một người khác khiêng cô ra khỏi khu vực ca nhạc.
“Michelle, Michelle!” anh Robertson la lớn khi anh và những người khác thay phiên nhau làm hô hấp nhân tạo cho cô, lúc đó không còn thở nữa. “Tỉnh dậy!”
Sau đó, anh Robertson thấy một chiếc pickup màu trắng sắp lái đến bệnh viện. Thế là anh để cô Michelle lên thùng xe, và quay trở lại sân khấu.
Rồi anh tìm thấy bóp của cô, anh lục, nhưng không tìm thấy điện thoại của cô.
Anh gọi số điện thoại cô cho anh, một người trả lời, cho biết họ tìm thấy điện thoại của cô ở sân khấu, và kêu anh đến nhà hàng Planet Hollywood để lấy.
Khi cầm điện thoại của cô Michelle, anh Robertson thấy nhiều tin nhắn hốt hoảng, nhưng không mở được, vì anh không có mật khẩu.
Rồi anh hỏi thăm những người xung quanh, một số nhân viên sòng bài gần đó cho biết bệnh viện gần nhất là Desert Springs. Anh đi bộ đến đó, trong lúc text cho gia đình và bạn bè biết là anh an toàn.
Đến 3 giờ sáng, anh Robertson đến bệnh viện, nhưng cửa khóa, không ai được vào, và cũng không có thông tin gì cả. Máu đầy quần jean và tay của anh, và rồi điện thoại của cô Michelle reng.
Ở đầu bên kia, anh Jeremiah Hawkins, 37 tuổi, anh rể của cô Michelle, hối hả hỏi: “Michelle có sao không?”
Anh Robertson kể lại những gì anh biết: Cô Michelle bị bắn ở ngực và được chở tới bệnh viện.
Anh cũng hứa sẽ tìm cô.
Sau hơn một giờ chờ đợi, rồi bệnh viện mở cửa, mọi người ra vào. Cái bóp của cô Michelle vẫn còn trên tay anh Robertson, rồi anh chạy tới hỏi một cảnh sát viên đứng ngay lối ra vào.
“Anh có biết phụ nữ nào tên Michelle không? Cao 5.3 foot, người Châu Á, có xâm hình cái bông lớn ở sau lưng. Cô không có thẻ căn cước. Tôi có giữ bóp của cô,” anh Robertson hỏi.
Nhân viên cảnh sát coi danh sách. Không có cô Michelle trong bệnh viện!
Anh Robertson gọi các bệnh viện khác mà anh biết. Không có bệnh viện nào có tên cô. Anh lại gọi các trung tâm thông tin do cảnh sát thiết lập, ít nhất là 60 lần, theo anh nhớ. Không có gì cả!
Vẫn còn trong hành lang bệnh viện Desert Springs, anh Robertson gọi điện thoại cho người anh rể của cô Michelle, và cho biết chưa có tin tức gì. Sau cùng, nhân viên bệnh viện mời anh Robertson ra, và anh đi bộ về khách sạn Luxor, cách đó bốn dặm.
Tiếp tục tìm kiếm Michelle
Lúc đó, tại tiểu bang Washington, cách Las Vegas hàng ngàn dặm, người anh rể của cô Michelle tiếp tục gọi điện thoại đến các bệnh viện để tìm người em vợ, nhưng vẫn không có thông tin nào cả.
“Tôi sợ là Kody (Robertson) sẽ không giúp chúng tôi nữa,” anh Hawkins nhớ lại. “Thành ra, tôi phải gọi tất cả mọi bệnh viện, phòng giải phẫu, và mỗi lần tôi gọi Kody, anh đều trả lời. Mỗi tin nhắn gởi đi, anh đều trả lời. Mỗi khi chúng tôi cần anh làm gì, anh đều làm.”
Đến 5 giờ sáng, người anh rể của cô Michelle lại gọi anh Robertson đang ở trong khách sạn.
“Anh có thử bệnh viện Sunrise Hospital chưa?” anh Hawkins hỏi.
Anh Robertson cởi đôi giày ống cao bồi ra, đi đôi giày thể thao vào, bước xuống đường, và ngoắc một chiếc taxi. Vài phút sau, anh đến bệnh viện, mô tả cô Michelle Võ với người tiếp tân.
Cao 5.3 foot, người Châu Á, tóc đen, có xâm hình cái bông lớn ở sau lưng.
“Có thể cô ở đây,” người tiếp tân nói.
Anh Robertson ngồi chờ, trong hồi hộp, mệt mỏi.
Đến 11 giờ sáng, có ba phụ nữ, gồm hai bác sĩ và một nhân viên tư vấn của bệnh viện, bước ra, dẫn anh Robertson vào một phòng nhỏ phía trong.
“Michelle không qua khỏi,” một bác sĩ nói. “Các vết thương quá lớn. Cô không qua khỏi.”
Anh Robertson gọi điện thoại cho anh Hawkins, nói anh ngồi xuống, rồi mở “speaker phone” lên.
Vị bác sĩ lập lại: “Cô ấy không qua khỏi.”
“Câu nói ấy làm tôi bàng hoàng,” anh Robertson nói. “Tôi không muốn nói chuyện với ai nữa.”
Anh nhìn xuống điện thoại của mình, vẫn còn dính máu. Và rồi, đi bộ trở về khách sạn Luxor, cách đó 4.5 dặm.
Theo lịch trình, anh phải rời Las Vegas hôm Thứ Hai, nhưng quyết định ở lại.
Sếp của anh ở Ohio nói anh cứ thong thả. Hãng Southwest Airlines để anh bay chuyến khác. Khách sạn để anh ở thêm.
Khách sạn cũng để gia đình cô Michelle vào phòng lấy vật dụng cá nhân của cô.
Người chị ruột, anh rể, và một số bạn bè bay đến Las Vegas chiều Thứ Hai, và nhanh chóng đến phòng 11375, nơi anh Robertson ở.
“Kody là thiên thần giữ cửa cho chúng tôi,” bà Diane Hawkins, 40 tuổi, chị lớn nhất của cô Michelle, nói, và tin rằng, nếu anh Robertson không đi tìm em gái mình, có lẽ gia đình vẫn đang đi tìm cô.
“Anh ấy không bỏ mặc em gái tôi một mình,” bà nói.
dodzung@nguoi-viet.com

Thursday, September 7, 2017

Xung quanh chiếc xe bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ngày 31 tháng 8 cảnh sát Đức gọi điện cho anh Bùi Quang Hiếu, chủ chiếc xe ô tô đã được những kẻ bắt cóc dùng trong vụ Trịnh Xuân Thanh.
Anh Bùi Quang Hiếu là chủ doanh nghiệp dịch vụ cho thuê xe, tổ chức sự kiện. Chiếc xe của anh cho một người đồng hương tên là Nguyễn Hải Long thuê. Vào dịp thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Đức, Nguyễn Hải Long đã thuê trước xe này và theo lộ trình ghi lại thì chiếc xe đã sử dụng ở Berlin trong quãng thời gian Nguyễn Xuân Phúc công cán ở đây.

Hiện nay Nguyễn Hải Long đang bị cảnh sát Đức băt giam và khởi tố về tội làm gián điệp và bắt cóc người. Phía chính phủ Việt Nam không lên tiếng gì về vụ bắt giữ này.

Ngày 1 tháng 9 năm 2017, anh Bùi Quang Hiếu chủ xe đã cùng ba người bạn từ Praha đến Berlin để nhận lại chiếc xe từ cảnh sát Đức. Đáng chú ý khi trao trả chiếc xe, những ghi chú, đánh dấu và băng niêm phong còn nguyên. 

Anh Bùi Quang Hiếu cho biết, trước xe bị giữ từ ngày 28 tháng 7.

Ngày 30 tháng 7 nhà báo Huy Đức đưa tin trên Facebook mình về việc Trịnh Xuân Thanh đã trở về gây xôn xao dư luận, tiếp đến bộ trưởng công an Tô Lâm nói không hay biết gì về vụ này. Đến ngày 2 tháng 8 thì các báo đưa tin Trịnh Xuân Thanh về đầu thú.

Báo chí Đức đưa tin và chính phủ Đức đưa ra lời cáo buộc phía Việt Nam bắt cóc và đề nghị đưa Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức nguyên trạng.

Những dư luận viên của cộng sản Việt Nam cho rằng cảnh sát Đức quá kém cỏi, không biết gì, đến khi báo chí Việt Nam đưa tin thì nước Đức mới biết và phản ứng.

Nhưng căn cứ vào ngày cảnh sát Đức tìm đến chiếc xe, cho thấy họ đã điều tra vụ việc từ rất sớm trước khi dư luận Việt Nam phong phanh tin Trịnh Xuân Thanh bị bắt về Việt Nam. 

Trên trước xe mà cảnh sát Đức trao trả lại cho chủ xe Bùi Quang Hiếu còn có những vệt máu lớn mà cảnh sát đánh dấu, cũng như những vết cào cấu trên đệm xe đều được đánh dấu. Đây là chiếc xe mà hàng ghế sau có thể quay lại đối diện nhau, rất thích hợp cho việc khống chế bắt giữa. Tính cả người lái chiếc xe có 6,7 ghế ngồi, một ghế lái và cạnh lại và hai ghế hàng thứ hai, ba ghế hàng thứ ba. Vị trí Trịnh Xuân Thanh ngồi ở giữa hàng ghế thứ ba. Hai bên là hai mật vụ, trước mặt là hai mặt vụ. Tức có 4 người khống chế Trịnh Xuân Thanh trên xe. Người ngồi ở ghế cạnh lái xe chắc chắn phải là một người Việt sống ở Đức, thông thạo tiếng Đức để đưa đường chỉ lối.

Như vậy còn có thêm một chiếc xe nữa để đưa Đỗ Minh Phương lên đó. Đỗ Minh Phương là bạn gái Trịnh Xuân Thanh làm việc ở Bộ Công Thương. Trước đây công ty mà Thanh quản lý trực thuộc bộ này.

Chiếc xe bắt giữ Trịnh Xuân Thanh theo thiết bị theo dõi lộ trình cho biết đã đậu ở khu vực khách sạn mà Đỗ Minh Phương trú vài ngày. Ngoài những dấu vết trên xe do vật lộn và một hộp thuốc mê dạng tẩm vào khăn ấp lên mặt cảnh sát Đức còn có những nhân chứng chứng kiến xô đẩy, gào hét của vụ bắt cóc, đặc biệt giờ họ có thêm một tòng phạm là Nguyễn Hải Long. 

Cảnh sát Đức đã tế nhị để lại những vết đánh dấu trên chiếc xe khi trao trả, một thông điệp đến những kẻ bắt cóc.

Việc này dẫn đến câu hỏi hoài nghi, tại sao những kẻ bắt cóc lại sơ hở khi để lại dấu vết như vậy. Chúng cố tình để lộ hay chúng quá sơ hở.?

Những kẻ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh chỉ tập trung vào duy nhất một nhiệm vụ, bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh và đưa về Việt Nam bằng mọi giá như chỉ đạo của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Việc để lại dấu vết không quan trọng bằng việc đưa được Trịnh Xuân Thanh về nước. Theo dõi những trao đổi của Thanh với Phương qua internet, chúng biết được ngày hẹn gặp và đã thuê xe trước đó để thực nghiệm địa hình. Khi yêu cầu của Nguyễn Xuân Phúc đề nghị chính thức khi gặp chính phủ Đức không thành, lệnh bắt cóc được ban ra để trả đũa nước Đức đã từ chối yêu cầu của Phúc. Những mật vụ đi theo Nguyễn Xuân Phúc đã được nhận lệnh thực hiện phương án hai, tức tổ chức bắt cóc ngay lập tức Trịnh Xuân Thanh. Tức việc bắt cóc này là phương án dự phòng sẽ thực hiện nay khi phương án đề nghị của Nguyễn Xuân Phúc bị bác bỏ.

Vì chỉ cần đạt được mục tiêu bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đưa về, những kẻ thực hiện vụ bắt cóc khi xong việc, đã giao lại xe cho Nguyễn Hải Long mà không thèm để ý đến dấu vết trên xe để xoá, thậm chí chúng không ngần ngại đưa thẳng xe chở Trịnh Xuân Thanh vào đại sứ quán Việt Nam tại Berlin để làm thực hiện một số việc hỗ trợ đưa Thanh về. Những kẻ tham gia bắt cóc đã ở một khách sạn Sylte Hof tại đường Kurfürstenstraße.

Cảnh sát Đức đã có hình ảnh rõ về những đối tượng tham gia vụ bắt cóc này từ các camera của khách sạn, các nhân viên khách sạn cho biết trong số ba kẻ bắt cóc trú tại khách sạn chỉ có một người nói được chút ít tiếng Anh.

Những hành động trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cho thấy phía Việt Nam không thèm đếm xỉa gì đến phía Đức. Sự coi thường này cũng như sự coi thường của phía Việt Nam với các nước phương Tây trong nhiều vụ việc khác. Là một nước nhỏ lại theo chế độ cộng sản, bản chất luôn đối nghich với các nước phương Tây vì hệ thống chính trị, lệnh lại thực hiện từ tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng người đứng đầu đảng CSVN, vốn dĩ không ưa gì phương Tây, nên những người tổ chức bắt cóc thấy không cần thiết phải quan tâm phía Đức sẽ phản ứng gì. Nếu sự vụ mà đụng chạm đến Trung Quốc thì mọi việc sẽ đắn đo từng câu chữ hay cử chỉ vì e ngại mất lòng, nhưng với phương Tây thì đảng CSVN không nhất thiết phải quá chú trọng giữ gìn quan hệ.

Thái độ sau vụ bắt cóc cho thấy Việt Nam bất cần , họ làm ngơ trước những đòi hỏi của Đức cũng như những cáo buộc bắt cóc. Không những thế họ còn cho dư luận viên tung ra những bài viết kích động thù hận nước Đức, miệt thị nước Đức trên mạng xã hội và điển hình là tờ báo Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh.

Phía Đức đang kiên trì điều tra và củng cố thêm chứng cứ của vụ bắt cóc cũng như kiên nhẫn chờ đợi chính phủ Việt Nam có câu trả lời chính thức xác nhận hành vi phạm pháp của mình trên đất Đức. Chính phủ CSVN đã từng coi thường và bất cần những vụ va chạm về pháp lý như vậy, để rồi sau đó trả giá đắt như vụ kiện của Việt Kiều Hà Lan Trịnh Vĩnh Bình hay doanh nhân người Ý kiện hãng hàng không Việt Nam. Nguyên nhân cũng tại tư duy nhiệm kỳ, hậu quả nặng nề từ những coi thường pháp lý quốc tế không đến ngay. Chính vì thế những lãnh đạo CSVN họ làm ngơ có gì những người kế nhiệm sau sẽ xử lý. Ở đôj tuổi 73 và quãng thời gian ngắn còn lại trong nhiệm kỳ thứ hai là Tổng Bí Thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng không việc gì phải xuống nước để mất danh dự. Ngược lại y sẽ kiên quyết giữ và đưa Trịnh Xuân Thanh ra xét xử để thể hiện quyền uy của mình. Việc trao trả Trịnh Xuân Thanh bây giờ rất mạo hiểm đối với uy tín của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, hai kẻ chủ mưu trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Nước Đức có hàng trăm ngàn người Việt sinh sống cũng như nhiều tài sản , chương trình giáo dục , y tế, môi trường, văn hoá của Việt Nam gắn bó tại đây. Sự lặng thinh làm ngơ của chính phủ Việt Nam trước cáo buộc của Đức sẽ tiềm ẩn mối thiệt hại lớn khó lường sau này đối với nhân dân và đất nước Việt Nam. Những nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam nếu thực sự vì đất nước cần phải có những trả lời rõ ràng mang tính hợp tác với ý kiến của chính phủ Đức. Không thể vì uy tín cá nhân, quyền lực của mình mà đánh đổi lấy những hậu quả khôn lường nhân dân và đất nước phải gánh chịu. Quan hệ ngoại giao Việt Đức do nhiều người Việt Nam, nhiều lãnh đạo Việt Nam phải mất nhiều năm xây đắp mới có được như ngày nay. Nó là một tài sản vô giá, những con người như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc chỉ nhất thời dùng thủ đoạn mà chiếm quyền lãnh đạo đất nước trong quãng thời gian có hạn.

Những kẻ như Trọng, Phúc không có quyền được đánh đổi những tài sản vô giá như quan hệ ngoại giao với Đức bằng những hành động ngu xuẩn để đổi lấy uy tín cho cá nhân mình.Nhân dân Việt nam cần lên án và đòi hỏi những kẻ cầm quyền, phải chấm dứt thói kiêu ngao, háo danh, bệnh thành tích của lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Không thể cứ mỗi lần một lãnh đạo lên lại sẵn sàng gây thiệt hại cho đất nước chỉ cần giữ được quyền lực của mình. Không thực hiện những công trình vô bổ, lãng phí thì cũng thực hiện những chính sách bóc ngắn cắn dài lấy thành tích là căn bệnh trầm kha mà hầu hết lãnh tụ cộng sản nào ở Việt Nam cũng đều mắc phải, chính căn bênh này đã huỷ hoại đất nước và con người Việt Nam, ngăn chặn sự phát triền của dân tộc. 

Tất cả chỉ vì những kẻ cầm quyền bên ngoài nói là công bộc của dân, nhưng thực chất cả chúng và nhân dân đều tin chắc chúng là ông chủ của dân. Trên cơ sở tư duy ấý, chúng thả sức đem tài sản, tính mạng nhân dân ra dổi chác với cho những mục tiêu cá nhân của chúng mà còn được tung hô, ca ngợi.

Khi phát hiện ra chiếc xe sang biển xanh ở Hậu Giang, Nguyễn Phú Trọng lần ra vụ 3200 tỷ tức khoảng 140 triệu usd bị thất thoát. Nhưng khi người Đức phát hiện ra chiếc xe bắt cóc chủ cái xe siêu sang kia, Việt Nam sẽ mất bao nhiêu triệu usd sẽ là điều đáng phải nói. 

© Người Buôn Gió