Tuesday, August 29, 2017

Vụ Trịnh Xuân Thanh và những bí ẩn

Hiện nay, các cơ quan truyền thông quốc tế cũng như Việt ngữ đã bàn khá nhiều về vụ Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức đưa về Hà Nội. Nhiều câu hỏi đã được đặt ra, chẳng hạn như: Tại sao Hà Nội không áp dụng thủ tục dẫn độ mà phải đi bắt cóc? Với lý do quan trọng nào khiến Hà Nội phải chấp nhận những hậu quả tai hại về ngoại giao, chính trị và kinh tế do bắt cóc để đổi lấy Trịnh Xuân Thanh? Phải chăng Hà Nội đã tính toán kỹ?


Nhìn lại con đường quan lộ của Trịnh Xuân Thanh, từ khi làm Phó Tổng giám đốc Tổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PCV) năm 2007, rồi Chủ Tịch HĐQT tổng công ty này năm 2009 cho đến khi bỏ trốn ra nước ngoài và bị bắt cóc đưa trở về Việt Nam… chúng ta đều thấy chứa đựng nhiều bí ẩn khó hiểu.

KHÁI LƯỢC VỀ TRỊNH XUÂN THANH

Trịnh Xuân Thanh sinh ngày 13.2.1966 tại xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội. Bố là Trịnh Xuân Giới, sinh năm 1939, vào đảng năm 1962, Tiến Sĩ Sử học, Cựu Hiệu trưởng trường Đoàn Trung Ương, cựu Phó Trưởng ban Dân Vận Trung ương Đảng CSVN, hiện là Chủ tịch của Công ty TNHH Mai Phương.

1.- Thăng quan tiến chức

Thanh tốt nghiệp Cử nhân chuyên ngành Quy hoạch đô thị tại Đại học Kiến trúc năm 1990, sau đó sang làm việc ở Cộng hòa Liên bang Đức. Năm 1995 Thanh về nước và từ năm 1996 đến năm 2000, ông làm Phó Giám đốc Công ty Detesco của Trung ương Đoàn. Từ năm 2000 – 2004 Thanh làm Phó Giám đốc chi nhánh Hà Nội của Tổng Công ty Sông Hồng, Việt Trì, Phú Thọ. Từ năm 2005 – 2007, Thanh làm Phó Tổng rồi Tổng giám đốc của Tổng Công ty Sông Hồng.

Năm 2007, Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam được nâng lên thành Tổng công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam Construction – PVC), Thanh được chuyển về làm Phó Tổng giám đốc rồi sau đó năm 2009 là Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty này và được phong danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2011.

2.- Những diễn biến khác thường

Đến năm 2013, khi PVC rơi vào tình cảnh thua lỗ trầm trọng trên 3.274 tỷ đồng (khoảng 150 triệu USD), và có nguy cơ mất vốn, Thanh được Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng bổ nhiệm làm Phó Chánh văn phòng Bộ Trưởng đại diện Văn phòng miền Trung của Bộ Công thương tại Đà Nẵng. Tháng 2 năm 2014, Thanh được Bộ trưởng Bộ Công thương bổ nhiệm lên chức vụ Vụ trưởng – Trưởng ban Đổi mới doanh nghiệp Bộ Công thương. Tháng 5/2015, Trịnh Xuân Thanh được luân chuyển làm Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011-2016.

Năm 2016, Thanh ứng cử ĐBQH khóa 14 tại Hậu Giang và trúng cử với tỷ lệ 75,28%. Nhưng ngày 15.7.2016, theo kiến nghị của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Hội đồng bầu cử quốc gia biểu quyết không xác nhận tư cách ĐBQH của Trịnh Xuân Thanh với 100% số phiếu.

3.- Mất chức và đi trốn

Ngày 6.9.2016, ông đã gửi đơn xin ra khỏi Đảng vì “không còn tin vào sự lãnh đạo của đồng chí Tổng Bí thư”. Ngày 8.9.2016, Ban Bí thư Trung Ương Đảng họp dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã biểu quyết 100% bằng phiếu kín quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ Trịnh Xuân Thanh ra khỏi Đảng.

Ngày 16.9.2016, Cảnh sát điều tra, Bộ Công an, ra Quyết định số 363/C46(P12) khởi tố Trịnh Xuân Thanh về tội “cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại điều 165 Bộ luật Hình sự; đồng thời ra lệnh bắt tạm giam và khám xét Trịnh Xuân Thanh.

Ngày 15.9.2016, cơ quan Cảnh sát điều tra đã khởi tố 4 bị can thuộc Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam gồm: Vũ Đức Thuận , nguyên Ủy viên HĐQT kiêm Tổng Giám đốc;  Nguyễn Mạnh Tiến, Phó tổng Giám đốc; Trương Quốc Dũng, nguyên Phó tổng Giám đốc và Phạm Tiến Đạt, nguyên Kế toán trưởng Tổng công ty PVC.

Tháng 7/2016, Thanh đã gửi đơn đến tỉnh uỷ Hậu Giang xin nghỉ phép từ 25 đến 29/7. Ngày 19/8, Thanh gửi đơn lần 2 xin nghỉ một tháng (3/8 – 2/9) để đi nước ngoài trị bệnh. Theo tài liệu của Bộ Công an, Thanh đã bỏ trốn ra nước ngoài ngày 16.9.2016 và đã qua trú ẩn ở Đức.

Sau khi xác định bị can Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn, cơ quan Cảnh sát điều tra ra Quyết định số 19/C46-P12 truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh.

TẠI SAO KHÔNG ÁP DỤNG THỦ TỤC DẪN ĐỘ?

Thủ thục dẫn độ theo quốc tế công pháp khá phức tạp, ở đây chúng tôi chỉ trình bày những khái niệm căn bản để tìm hiểu tại sao Hà Nội không yêu cầu áp dụng thủ tục dẫn độ đối với Trịnh Xuân Thanh ở Đức mà phải bắt cóc.

1.- Những quy định về dẫn độ khá phức tạp

Hiện nay, Việt Nam đã ký hiệp định song phương về chuyển giao người bị kết án với 5 nước là Anh, Nam Hàn, Úc, Thái Lan và Hungary. Việt Nam cũng đã ký hiệp định song phương về dẫn độ với 5 nước là Algeria, Ấn Độ, Nam Hàn, Indonesia và Hungary. Nhưng Việt Nam chưa có hiệp ước dẫn độ song phương với Đức. Tuy nhiên, cả Việt Nam lẫn Đức đều đã tham gia vào Công ước Liên hợp quốc về chống tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia được thông qua ngày 15.11.2000. Điều 16 của Công ước này có quy định về việc dẫn độ. Tại sao Hà Nội không căn cứ và điều 16 của Công Ước này để yêu cầu Đức cho dẫn độ Trịnh Xuân Thanh?

Điều 16 gồm 17 khoản quy định về dẫn độ. Điều này đòi hỏi điều kiện là hành vi phạm tội dẫn đến việc dẫn độ đáng bị trừng phạt theo pháp luật trong nước của cả quốc gia yêu cầu lẫn quốc gia được yêu cầu. Thành viên muốn dẫn độ sẽ phải chuyển ngay vụ việc này cho các cơ quan có thẩm quyền truy tố. Cơ quan có thẩm quyền đó sẽ đưa ra quyết định của họ và tiến hành tố tụng theo một trình tự thủ tục giống như đối với những hành vi phạm tội khác có cùng mức độ nghiêm trọng phù hợp với pháp luật trong nước của quốc gia thành viên nói trên. Các quốc gia thành viên hữu quan sẽ hợp tác với nhau trong quá trình tố tụng và về chứng cứ, để đảm bảo tính hiệu quả của việc truy tố. Khoản 15 còn quy định các quốc gia thành viên có thể từ chối yêu cầu dẫn độ với lý do hành vi phạm tội cũng liên quan đến vấn đề tài chính quốc gia.

Ngoài những quy định của điều 16, việc dẫn độ còn phải tuân thủ các nguyên tắc về dẫn độ được án định trong quốc tế công pháp nữa.

2.- Nguyên tắc “In dubio pro reo”

Cho đến nay, trong danh sách những người bị truy nã của Cảnh Sát Quốc Tế (Interpol), người ta không thấy tên Trịnh Xuân Thanh. Điều này cho thấy bằng chứng (evidence) về tội phạm của Trịnh Xuân Thanh mà cơ quan tư pháp Hà Nội đưa ra không thuyết phục được.

Donald Trump và nhóm cuồng Trump chẳng biết gì về luật pháp, thường coi những lời tố cáo đối phương đều là tội phạm, nhất là các tin được phổ biến trên Wikileak.  Nhưng với luật pháp, những lời tố cáo chỉ được coi là thông tin (information). Những thông tin đó nhiều khi không giúp tìm ra tội phạm mà chỉ là những lời mạ lỵ phỉ báng. Nguyên tắc của hình luật là “In dubio pro reo” tức khi có nghi vấn, phải coi người bị tố cáo là không có tội.

Với những quy định chặt chẽ của luật dẫn độ, Hà Nội thấy khó vượt qua được. Ngoài ra, trong một chế độ thường coi “miệng tao là luật”, những người thi hành luật pháp thường không được huấn luyện đầy đủ, nên khó tiến hành các cuộc tranh tụng quốc tế. Hà Nội nhận ra những yếu kém đó nên đã không cho tiến hành thủ tục dẫn độ đối với Trịnh Xuân Thanh mà cho đi bắt cóc!

MỘT VỤ BẮT CÓC NGANG NGƯỢC

Chiều ngày 31.7.2017, bà Lê Thị Thu Hằng nói trong cuộc họp báo: “Thông báo ngày 31.7.2017 của Bộ Công an và đã được báo chí đăng tải, theo đó ngày 31.7.2017 Trịnh Xuân Thanh đã ra trình diện và đầu thú. Hiện nay, các cơ quan chức năng đang tiến hành điều tra.”

1.- Diễn biến của vụ bắt cóc

Trong một cuộc họp báo, Văn phòng Công Tố Đức tại Berlin cho biết Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt cóc ngay trước Khách Sạn Sheraton Berlin Grand Hotel Esplanade ở quận Tiergarten, Berlin, hôm 23/7 trong lúc ông đang ngồi trên ghế công viên ở sát bên cạnh dòng sông trên đường Lützowufer. Camera trên đường phố và Camera của Sheraton Hotel đã ghi lại rõ hình ảnh bọn bắt cóc và luôn cả chiếc xe van màu đen, mang bản số Cộng Hòa  Szech. Cảnh sát đã nắm chắc sự kiện bắt cóc qua hình ảnh video – chiếc xe van đen mang bản số Cộng Hòa Szech đã chạy sang Pháp qua ngả Belgium.

 Sở Cảnh sát Đức cho biết ở Berlin có tổng cộng hơn 15.000 CCTV cameras, trong số này có 3.200 cameras chuyển hình ảnh thẳng về Trung Tâm Chống Khủng bố của Cảnh sát. Theo Cảnh sát Đức, An ninh sứ quán Việt Nam tại CHLB Đức đã phối hợp cùng một băng đảng xã hội đen tại Cộng Hòa Szech để thực hiện vụ bắt cóc này. Bí Thư Thứ Nhất Đại Sứ Quán Việt Nam tại CHLB Đức là Nguyễn Đức Thoa đã có hình trong video an ninh tại Khách Sạn Sheraton Berlin Grand Hotel trong thời điểm bọn bắt cóc vũ trang áp tải Trịnh Xuân Thanh lên chiếc xe đậu trước khách sạn này. Ông Thoa đã bị Cảnh sát Đức áp tải lên Phi Trường Schönefeld ở Berlin và trục xuất trong một chuyến bay gần nhất.

Tối thứ tư ngày 3.8.2017. chương trình Heute Journal của Đài truyền hình quốc gia Đức ZDF, một trong 2 đài truyền hình lớn nhất nước Đức, đã dành hơn 3 phút tường thuật về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin rồi áp tải đến phi trường ở một nước Đông Âu (phi trường Prague ở Szech). Tại đây đã có một chiếc máy bay chờ sẵn, Trịnh Xuân Thanh được đặt trong một chiếc cáng thương, và các nhân viên mật vụ ngụy trang người chăm sóc bệnh nhân đã đem ông lên máy bay và đưa về Việt Nam. Cộng Hòa Szech đang mở cuộc điều tra.

2.- Nhận diện ra người phụ nữ cùng bị bắt

Video cũng giúp nhiều người nhận diện ra người phụ nữ cùng ngồi với Trịnh Xuân Thanh trên ghế công viên bên bờ sông khi bị bắt, đó là cô Tô Linh Hương, con của ông Tô Huy Rứa, Ủ̉y viên Bộ Chính tri, cựu Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng, một nhân vật đầy quyền lực trước đây. 

Tô Huy Rứa là người đỡ đầu cho Trịnh Xuân Thanh. Ngày 14.4.2012, ông Rứa đã đưa cô Hương mới 24 tuổi vào làm Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex do Trịnh Xuân Thanh thành lập. Nhưng công ty này lại quá tai tiếng về lỗ lã và liên tục làm vỡ đường ống nước Sông Đà nên ít tháng sau ông Rứa phải rút cô Hương ra. Những người đỡ đầu cho Trịnh Xuân Thanh đã bị cất chức và điều tra, nhưng ông Rứa chưa bị đụng đến vì là “người đồng hành” với Nguyễn Phú Trọng. Cô Hương đã qua tị nạn ở Đức và được nói là bồ nhí của Thanh. Nhiều người tin rằng Công an đã dùng Tô Linh Hương làm “chim mồi” để bắt Trịnh Xuân Thanh. Không ai biết cô Hương hiện đang ở dâu.

3.- Phản ứng của chính quyền Đức

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Đức ra hôm 2/8 cho biết chính phủ Đức “không nghi ngờ” gì việc Bộ Ngoại giao Việt Nam và mật vụ có dính líu vào vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh hôm 23/7, và việc này “vi phạm luật pháp Đức và quốc tế.” Ông Martin Schaefer, phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức, nói rằng vụ việc này “có khả năng ảnh hưởng nặng nề tới các mối quan hệ (giữa 2 nước).” Ông gọi đây là “một sự bội ước lòng tin vô cùng lớn.” Chính quyền Berlin cũng nói rằng Việt Nam đã “bội tín” sau khi từng yêu cầu dẫn độ ông Thanh về nước khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc dự hội nghị G20 ở Đức hồi đầu tháng trước. Ông nhấn mạnh:

“Chính phủ Liên bang Đức yêu cầu phải để ông Trịnh Xuân Thanh quay trở lại Đức ngay lập tức để hồ sơ đề nghị dẫn độ và đơn xin tị nạn được xem xét theo đúng trình tự pháp lý.”

4.- Dùng trò cãi chày cãi cối

Tối 3/9, đài truyền hình VTV của Việt Nam đã cho chiếu đoạn phim được nói là đã quay ngày 31/7. Trong phim, Trịnh Xuân Thanh ngồi ở địa điểm không xác định, nói ông đã “suy nghĩ không chín chắn” và “đành phải về để đối diện sự thật”. Ông nói “cần về gặp lại mọi người, đặc biệt là những lãnh đạo để báo cáo nhận khuyết điểm, xin lỗi”. VTV cũng đưa hình về “đơn xin tự thú” viết tay ghi ngày 31/7 tại Hà Nội, được nói là của ông Thanh.

Bà Petra Schlagenhauf, luật sư của Trịnh Xuân Thanh ở Đức, nói với BBC sau khi xem đoạn phim: “Đây là ‘tự thú’ ép buộc. Ông ấy bị bắt cóc. Chúng tôi biết, cảnh sát Đức biết, chính phủ Đức biết.” Bà nói thêm: “Tôi lo ngại cho sức khỏe thân chủ. Ông ấy trông rất tệ.”

Hôm thứ Sáu 4.8.2017, Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel tuyên bố Đức đang cân nhắc các biện pháp trả đũa Việt Nam vì cáo buộc Hà Nội bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin. Ông nhắc lại Đức đã yêu cầu một sĩ quan tình báo Việt Nam rời Berlin vì tin rằng ông này liên quan đến việc bắt cóc. Ông nói: “Chúng tôi đòi hỏi ông ta ra đi vì chúng tôi rất tin rằng ông ta liên quan vụ bắt cóc,”.

Ông nói thêm ông Trịnh Xuân Thanh “bị đưa ra khỏi Đức, bằng các biện pháp mà chúng tôi tin rằng người ta xem trong các phim hình sự về Chiến tranh Lạnh. Đây là điều chúng tôi không thể chấp nhận.”

Cả thế giới chẳng ai tin vào những lời biện bác của nhà cầm quyền Hà Nội nên mọi kịch bản cãi chày cãi cố đều vô ích.

TẠI SAO HÀ NỘI PHẢI XỬ DỤNG HÀNH ĐỘNG TỒI TỆ NÀY?

Đã có rất nhiều nhận xét khác nhau về việc Đảng CSVN phải cho bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đưa về nước, nhưng giả thuyết được coi là thuyết phục nhất là vấn đề thanh toán nội bộ: Phe Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng phải thanh toán xong phe Nguyễn Tấn Dũng, một nhóm được coi là có quyền lực và tham nhũng lớn nhất trong Đảng CSVN từ trước đến nay, để trừ hậu họa.

Chúng tôi xin nhắc lại rằng khi Nguyễn Tấn Dũng được tái đắc cử Thủ Tướng nhiệm kỳ thứ 2 vào ngày 25.7. 2011, lúc đó Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI (2011 – 2015) có 175 ghế Ủy viên Trung Ương chính thức thì phe Dũng chiếm đến 70%, còn 30% thuộc về các phe khác, nên Dũng làm mưa làm gió. Nay Nguyễn Tấn Dũng đã bị mất chức, nhưng còn khoảng 50% những người theo Dũng vẫn liên kết với nhau chống Nguyễn Phú Trọng vì sợ bị thanh toán, mất cả chì lẫn chài.

Vụ tham nhũng điển hình nhất của tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng vẫn Tập đoàn Dầu khí Việt Nam màTổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam phụ thuộc. Trong thư tố cáo được phổ biến trên Facebook vào tháng 3 năm 2017, Trịnh Xuân Thanh đã tố cáo các cán bộ bán dầu gồm Công an, Hải Quan, Dầu khí… đã ăn trộm dầu ở các mỏ dầu ngoài khơi Vũng Tàu và bán cho nước ngoài. Ví dụ xuất bán 100.000 tấn dầu thì tàu mua chỉ trả 70.000 tấn qua ngân hàng có hoá đơn, còn 30.000 tấn thì họ trả bằng tiền mặt ngay trên tàu với giá chỉ bằng 50% giá thị trường và khoản tiền này không được đưa vào sổ sách. Thư tố cáo nói rõ từ ngày Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng và Đinh La Thăng làm Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí, thì khách hàng mua dầu khoảng 70% là Trung Quốc… Chỉ tính trong 10 năm Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng, mỗi năm Việt Nam xuất bán 20 triệu tấn dầu thô với lượng dầu thô ăn cắp khoảng 30% tức là khoảng 6 triệu tấn/năm. Mỗi tấn tính rẻ 600 đô, như vậy là băng đảng Nguyễn Tấn Dũng và Đinh La Thăng đã ăn gọn là 10 x 6 x 600 = 36 tỷ đô. Đó là chưa kể đến hàng trăm khoản tham nhũng khác từ ngành Dầu khí như mua sắm thiết bị, vật tư, chi phí khai thác, mua sắm tàu bè…

Sau khi bị mất chức Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam vì tổng công ty này bị thua lỗ trầm trọng trên 3.274 tỷ đồng, Thanh vẫn được thăng chức nhờ chạy chọt. Cuộc điều tra của Bộ Công An cho biết Thứ trưởng Bộ Nội vụ Trần Anh Tuấn đã nhận 3 triệu USD cho việc khen thưởng, tuyển dụng, trình Thủ tướng phê chuẩn bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh chức danh Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Hai Thứ Trưởng Bộ Nội Vụ khác là bà Trần Thị Hà và Nguyễn Duy Thăng cũng được chia chác. Bà Thứ trưởng Công Thương Hồ Thị Kim Thoa vừa bị cách chức cũng vì dính vào vụ ăn tiền của Trịnh Xuân Thanh. Chuyện Trịnh Xuân Thanh đi trốn một cách dễ dàng cũng là do sự sắp xếp của nhóm viên chức tham nhũng.


Với một vài sự kiện được trình bày trên, chúng ta thấy Trịnh Xuân Thanh là một trong các thủ phạm chính và là một nhân chứng quan trọng trong các vụ án tham nhũng thời Nguyễn Tấn Dũng. Nếu bắt được Trịnh Xuân Thanh, có thể dùng Thanh để thanh toán tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng.

Tập đoàn Nguyễn Phú Trọng biết rất rõ tác hại do vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây ra sẽ rất nghiêm trọng, nhưng nó không bằng những tác hại do sự vùng dậy của tập đoàn Nguyễn Tấn Dũng. Nếu Tập đoàn này vùng dậy được, tập đoàn Nguyễn Phú Trọng sẽ bị tan vỡ ngay. Còn những quan hệ với Đức dù bị mất đi, trong khoản năm hay mười năm sau vẫn có thể phục hồi lại được. Đó là lý do khiến tập đoàn Nguyễn Phủ Trọng chọn giải pháp bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Lữ Giang

Vì sao TBT Trọng quyết liệt săn Thanh bằng mọi giá?

Với tầm mức và trình độ của Thanh chắc chắn thừa hiểu và chắc chắn niềm tin ấy chỉ có thể có từ quan hệ với một thế lực lớn hơn nhiều nếu không nói là rất lớn, lớn tới mức Thanh ung dung để lộ ảnh ngồi thảnh thơi ở một công viên giữa trung tâm Beclin mà bất cứ ai quan tâm tìm hiểu nhìn qua cũng biết. Đây mới là lý do khiến Tổng bí thư Trọng và ê kíp của ông quyết liệt săn Thanh bằng mọi giá.


Vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức đưa về Việt Nam “quy án” đang làm nóng dư luận, dấy lên những tranh cãi không chỉ vì thông tin giữa “bắt cóc” mà Đức đưa ra và “tự thú” từ chính quyền Việt Nam. Cuộc tranh cãi và những ý kiến phản pháo lẫn nhau trong cộng đồng người Việt cũng bùng phát một cách dữ dội với đủ các loại suy đoán, viện dẫn, phân tích…

Hãy tạm gác cái lý giữa hai quốc gia Việt-Đức khi đưa ra thông tin trái ngược nhau. Cũng hãy tạm gác những viện dẫn về pháp lý để xem xét việc có hay không câu chuyện “tự thú” của Trịnh Xuân Thanh.v.v. Tạm đánh giá một chút về toàn cảnh con đường khởi đầu và kết thúc vụ án Trịnh Xuân Thanh – mà nói chính xác hơn phải là vụ án liên quan Tổng công ty cổ phần xây lắp Dầu khí PVC.

Từ một kỹ sư đô thị, Thanh được Bộ Công thương điều về làm người đúng đầu PVC sau một vài vị trí công tác khác mà chặng đường thăng tiến có thể nói thuộc loại khá nhanh. Sau mấy năm làm ở PVC ( 2007-2013), ông Thanh được điều chuyển về vị trí Phó chủ tịch UBND Tỉnh Hậu Giang, điểm dừng kết thúc sự nghiệp khi nhà nước Việt Nam hồi tô vụ án gây thất thoát hơn 3.000 tỷ đồng trong thời kỳ Thanh còn làm ở PVC và năm 2016. Khoảng tháng 3 đến tháng 6 năm 2016, Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài. Từng xuất hiện một số tin tức manh nha về việc ông Thanh phanh phui các thông tin về quyền lực chóp bu tại Việt Nam, một vài hình ảnh chứng minh Thanh đang ở một nước châu Âu.. mở màn cho cái dại dột thật sự dẫn đến bị bắt giữ vừa qua.

Trong vụ án này, sau việc ông Thanh bỏ trốn ra nước ngoài thì hình thành hai hướng: Một là tiếp tục “trảm” những nhân vật liên quan hiện trong nước trong vụ án ở PVC và hai là cá nhân Trịnh Xuân Thanh bị phát lệnh truy nã và tạm kết thúc ở màn “tự thú”  trên VTV tại Việt Nam sau hơn 1 năm trốn ra nước ngoài.

Nói qua về vụ án của PVC. Nếu chỉ nhìn trên con số thất thoát hơn  ba ngàn tỷ đồng, vụ án ở PVC thuộc loại top trong số những đại án bị phanh phui trong những năm gần đây nhưng thực tế vẫn thua xa một số vụ án khác sau khi đã được “xử lý” nên có vụ teo lại thành nhỏ hơn hoặc giảm đi nhưng vẫn lớn hơn vụ PVC. Điều cần chú ý là vụ án PVC thuộc danh sách các vụ án trong chiến dịch chống tham nhũng. Còn một số vụ án khác đình đám hơn nhiều, nổi rõ bàn tay lợi ích nhóm nhưng bị chìm xuồng vì nhiều lý do khác nhau mà vụ án Formosa là một ví dụ.

Xét về cá nhân, những tài sản của Trịnh Xuân Thanh - chỉ nói về những tài sản nổi đã được biết -  thì vẫn thua rất xa một số quan chức khác kể cả quan chức có chức vụ thấp hơn Thanh. Hầu hết những tài sản đó có lai lịch và được mua ( cứ cho là bằng tiền tham nhũng ) một cách bình thường hơn rất nhiều những biệt phủ, những lâu đài cá nhân mà nhiều quan chức khác xây trái phép, thậm chí đè luôn cả luật, bị phanh phui và hiện hữu công khai hơn nhưng quá trình điều tra lại không bị nâng lên mức quan trọng như của Trịnh Xuân Thanh. Mặc dù các lý do biện hộ rất hài hước kiểu như “làm thối móng tay, bán chổi chít…” lại được cơ quan tố tụng xem như là “hợp lý”. Đương nhiên, phía chính quyền Đức thừa đủ kết luận Trịnh Xuân Thanh là tội phạm kinh tế. Việc chưa quyết định qui chế tự nạn, cũng không trục xuất Thanh là vì các yếu tố liên quan qui chế tị nạn khác. Vậy câu hỏi đặt ra là: Tại sao chính quyền Việt Nam phải “bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh”, phải bất chấp cả thể diện và quan hệ quốc tế khi tiến hành việc bắt giữ gây tranh cãi như vậy ? Tại sao Đức lại có phản ứng như vậy ?

Có một sự thật ít người chú ý: Đức là một quốc gia  có chính sách cứng rắn và đã ký nhiều thỏa thuận quốc tế về chống tham nhũng, chống tội phạm liên quốc gia. Đồng thời Đức cũng là một thành viên quan trọng trong Tổ chức cảnh sát quốc tế Interpol mà Việt Nam cũng có tham gia. Việc Trịnh Xuân Thanh chọn Đức làm nơi ẩn náu là từ lý do nào? Đơn giản rằng tại Đức Thanh có nhiều mối quan hệ do từng ở đây? Có ai đó đủ khả năng đỡ đầu cho Thanh để đo lường các rủi ro đến từ Việt Nam? 

Nếu nói có lòng tin vào các mối quan hệ thông thường, các cơ sở từ cộng đồng người Việt tại Đức thì chắc chắn Trịnh Xuân Thanh không dại khờ đến vậy, với tầm mức và trình độ của Thanh chắc chắn thừa hiểu và chắc chắn niềm tin ấy chỉ có thể có từ quan hệ với một thế lực lớn hơn nhiều nếu không nói là rất lớn, lớn tới mức Thanh ung dung để lộ ảnh ngồi thảnh thơi ở một công viên giữa trung tâm Beclin mà bất cứ ai quan tâm tìm hiểu nhìn qua cũng biết. Đây mới là lý do khiến Tổng bí thư Trọng và ê kíp của ông quyết liệt săn Thanh bằng mọi giá. Vì một điều rất rõ ràng: Vụ án PVC nhìn bề ngoài, có bắt được Thanh hay không thì việc điều tra tham nhũng vẫn có thể tiến hành bình thường, bắt được Thanh sẽ chỉ thêm một cái án cho cá nhân Thanh. Vấn đề còn lại là cái giá của việc bắt giữ ra sao, kết quả sẽ như thế nào khi Thanh đã “về nước tự thú” ?

Sẽ không khó để suy đoán rằng trước khi vụ việc xảy ra. Bộ máy tham mưu của chính quyền Việt Nam và cả chính ông Trọng thừa biết và đoán định trước được một cuộc khủng khoảng ngoại giao sẽ phát sinh nếu bắt Thanh mà không báo trước cho Đức như vậy. Phản ứng của Đức trong vụ Trịnh Xuân Thanh là điều đương nhiên xảy ra vì trái với  luật ngoại giao và cả luật của Đức. Điều lý giải hợp lý duy nhất để chính quyền Việt Nam phải ra tay chính là vì nếu để chậm, khi Thanh chính thức được cấp hộ chiếu Đức theo qui chế tị nạn thì không còn cách nào để xử Thanh được nữa. Đương nhiên, không bắt được Thanh thì không chỉ một mảng trong vụ án của PVC ít nhiều bị che khuất mà uy tín cá nhân lẫn sức thuyết phục của công cuộc chống tham nhũng mà ông Trọng khởi xướng bị bôi đen khó mà gột rửa.

Trong bối cảnh Việt Nam đã đàm phán về Hiệp định hỗ trợ tư pháp với Đức trước cả khi Thanh tới Đức, trong tình hình hiện tại thì nạn khủng bố và tội phạm xuyên quốc gia đang càng ngày càng phức tạp, nóng bỏng trên toàn cầu hiện nay thì chắc chắn thời hạn phê chuẩn một hiệp định về hỗ trợ tư pháp giữa hai quốc gia sẽ sớm diễn ra. Cũng trong khi đó thì thời hạn và sức ép phải xem xét qui chế tị nạn cho Trịnh Xuân Thanh cũng buộc chính quyền Đức phải lựa chọn chấp thuận hoặc từ chối rất khoát. Nó khiến nhân tố Trịnh Xuân Thanh vô hình chung là vật cản nằm giữa, gây khó xử cho cả hai phía Việt-Đức. Việc hai vợ chồng Trịnh Xuân Thanh cùng đệ đơn xin nhập quốc tịch nhưng chỉ vợ được cấp mà Thanh thì chưa vì Đức cần cơ sở để xác định chắc chắn việc xét qui chế tị nạn chính trị cho Thanh là đúng luật. Không làm tổn hại đến khả năng bị mang tiếng là bao che cho tội phạm kinh tế là điều nước Đức đã biết. Nói như vậy không đồng nghĩa với khẳng định rằng có khả năng về một thỏa thuận ngầm hay sự bật đèn nào đó từ Đức. Vấn đề này sẽ được chứng minh qua thái độ và phản ứng cụ thể sắp tới từ cấp cao hơn của Chính phủ Đức chứ không phải ở mức như hiện tại.

Mọi suy đoán đều chưa đủ cơ sở khẳng định, nhưng việc “tự thú” của Trịnh Xuân Thanh công khai trên truyền thông và đã được các quan chức hàng đầu của Bộ CA xác nhận, chắc chắn đã cho phép một kết luận là sẽ có một sự “khoan hồng” cho riêng cá nhân Trịnh Xuân Thanh ít nhất là về mặt diễn biến truyền thông tương lai. Bản chất vụ án lẫn cái giá cuối cùng mà Trịnh Xuân Thanh phải nhận thật sự sẽ chỉ tùy thuộc một phần rất nhỏ độ “thành khẩn” của Trịnh Xuân Thanh, phần quyết định lớn hơn chính là mối nguy hại của thế lực đã tạo nên niềm tin cho Thanh khi đến Đức như đã nói trên có được loại bỏ hay còn tồn tại đến mức nào. Nói cách khác, dù thật giả ra sao thì số phận Trịnh Xuân Thanh đã được định đoạt trước khi ra tòa.

Mối quan hệ liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh giữa hai nước Việt-Đức tương lai ra sao ?

Trước mắt, Đức đã chính thức ra thông báo trục xuất đại sứ và một tùy viên đại diện tình báo Việt Nam tại Đức; đại diện ngân hàng phụ trách về chính sách hỗ trợ của Đức hủy chuyến đi tới Hà Nội. Một vài thông điệp sẽ xem xét các biện pháp tiếp theo kèm thông tin “cảnh sát Đức đang tiếp tục điều tra”... Nghĩa là sẽ còn một số biện pháp mang tính trừng phạt mà Đức sẽ dành cho Việt Nam ít nhất là về mặt quan hệ ngoại giao. Nếu chỉ qua các động thái trên có thể thấy phản ứng của chính quyền Đức có thể nói là khá nhẹ nhàng cho một tình huống “bắt cóc” mà chính quyền Đức đã xác nhận công khai như vậy.


Theo đúng logic, nếu trục xuất vì vi phạm luật của Đức thì Đức sẽ trục xuất Đại sứ và một số người liên quan về các vấn đề về quan hệ đối ngoại, các nhân viên ngoại giao khác phụ trách về an ninh, tình báo của Việt Nam tại Đức chứ không phải là tùy viên tình báo Nguyễn Đức Thoa - người bị cho là có mặt trực tiếp khi một số người dùng vũ lực bắt Trịnh Xuân Thanh ở trước khách sạn Sheraton, bị camera ghi lại. Lý do đơn giản vì nếu có điều tra vụ bắt cóc thì ông Nguyễn Đức Thoa là nghi phạm, đối tượng bị điều tra đầu tiên.

Đã qua thời hạn 48 tiếng mà Đức đưa ra trong thông báo trục xuất kèm yêu cầu trả Trịnh Xuân Thanh về lại Đức. Hiện chưa có thông tin chính thức xác nhận những người bị trục xuất đã rời Đức chưa, nhưng Trịnh Xuân Thanh đương nhiên sẽ không bao giờ có chuyện quay lại Đức sau khi “tự thú”. Trừ trường hợp Trịnh Xuân Thanh đã để lại đâu đó tại Đức những thông tin, tài liệu đủ chứng minh là nạn nhân cần được hưởng qui chế tị nạn chính trị. Nước Đức sẽ buộc phải có những động thái mạnh mẽ hơn trong chính sách với Việt Nam. Nếu không, với thông tin “tự thú” và bằng chứng là sự nhận tội của Trịnh Xuân Thanh, cuộc khủng khoảng ngoại giao giữa Việt Nam và Đức sẽ dừng lại ở một mức độ không quá nghiêm trọng như nhiều người nghĩ.

Thiên Điểu

Wednesday, August 2, 2017

Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức về VN để "đầu thú"?

BÁ LINH - Trong hai ngày qua, giới truyền thông của Cộng Sản Việt Nam đã đồng loạt loan tin Trịnh Xuân Thanh đã “đầu thú.” Tin này do Bộ Công An cung cấp, nên báo chí trong nước không thể đăng gì hơn ngoài hai chữ “đầu thú” cộng với các tin cũ về việc ông Thanh từng bị truy nã một năm trước đây. Tin của Bộ Công An không cho biết Trịnh Xuân Thanh đã đầu thú ở đâu, trong trường hợp như thế nào.

Thế nhưng cũng trong hai ngày qua, báo chí Tây Phương đã đưa ra những thông tin khác, cho thấy một lần nữa nhà cầm quyền Việt Nam luôn che giấu sự thật, vì họ làm việc trong mờ ám, đầy thủ đoạn, không danh chính ngôn thuận mà trong vụ bắt Trịnh Xuân Thanh này đã không tránh khỏi.

Tại Đức, nơi mà người ta tin rằng Trịnh Xuân Thanh, 51 tuổi, đã ẩn náu trong suốt một năm qua, báo Taz của Đức cho biết ông Thanh đã bị mật vụ CSVN bắt cóc tại một sở thú hơn một tuần trước đây, sau đó bị chuyển về Việt Nam qua các đường dây bí mật của cộng sản.

Bản tin của báo Taz cho biết Trịnh Xuân Thanh có thể bị bắt cóc vào ngày Chủ Nhật, 23 tháng 7, tại công viên Tiergarten ở thủ đô Berlin.”

Trang tin Taz.de ghi lời của ông Winfrid Wenzel, một viên chức đại diện cảnh sát Berlin, "Chúng tôi đang điều tra về một vụ bắt cóc người.”

Taz nêu chi tiết rằng nạn nhân vụ bắt cóc là một người đàn ông 51 tuổi, bị lôi lên xe hơi và đưa sang một nước láng giềng Âu Châu, và nêu danh tính là Trịnh Xuân Thanh.

Báo này cũng viết về lai lịch Trịnh Xuân Thanh, kể cả việc ông Thanh đ trở thành "kẻ thù" của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Trịnh Xuân Thanh thuộc bè đảng của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và phe nhóm này đang bị bè đảng của Nguyễn Phú Trọng triệt hạ trong cuộc tranh giành quyền lực cũng như tài sản luôn xảy ra trong nội bộ Đảng Cộng Sản. Ngoài Trịnh Xuân Thanh, một nhân vật khác là Đinh La Thăng đã bị hạ bệ, và mới nhất là đại gia ngân hàng Trầm Bê đã bị công an bắt ngày thứ Ba.

"Chúng tôi tin rằng người đàn ông này hiện đã ở Việt Nam,” vị đại diện cảnh sát Wenzel nói về vụ Thanh bị bắt cóc, nhưng cũng cho biết thêm rằng “hiện chưa có bằng chứng rõ ràng nào về điều đó."

“Chưa thấy một bức ảnh mới nhất nào của ông ta ở Việt Nam," ông Wenzel nói.
Báo Taz cho biết, "Một vụ bắt cóc do mật vụ nước ngoài thực hiện trên lãnh thổ Đức lẽ ra phải có sự thông báo với Bộ Ngoại Giao."

Bài viết đăng trên báo Taz là từ bà ký giả Đức Marina Mai với tựa đề “Từ vườn Tiergarten đến Việt Nam.” Bà cho biết biết vụ này chắc chắn sẽ còn kéo dài.

Một nguồn tin của báo Tây Phương cho biết vào sáng Chủ Nhật, ngày 23 tháng 7, 2017 tại Berlin, lúc 10 giờ 30, trong lúc đang đi dạo ở công viên Tiergarten (vườn thú) ở Berlin, ông Trịnh Xuận Thanh cùng một nữ cán bộ thuộc Bộ Công Thương của CSVN đã bị một nhóm người Việt Nam có trang bị vũ khí xông tới. Họ dùng vũ lực bắt ông Thanh đưa lên một chiếc xe đợi sẵn để chở thẳng sang một nước có chung đường biên giới với Đức.

Nhận được tin, An Ninh Đức lập tức mở cuộc điều tra nhóm người gốc Việt có vũ trang này và các hoạt động của họ trong thời gian vào Đức và Âu Châu.

Các nguồn tin cũng cho biết Trịnh Xuân Thanh đang được chính quyền Đức cho di trú hợp pháp và đã có hẹn sáng thứ Hai, 24 tháng 7, làm các thủ tục pháp lý tiếp theo ở Sở Di Trú Berlin.

Việc cho người mang vũ khí xâm nhập lãnh thổ Đức để bắt cóc cá nhân đang sống hợp pháp tại đây sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Đức cùng Liên Minh Âu Châu.
Đức và Việt Nam cho đến thời điểm này chưa có hiệp định dẫn độ song phương, đồng thời Đức đang là một thành viên chủ chốt trong khối NATO sẽ có phản ứng trước sự việc bắt cóc nghiêm trọng này.

Thursday, June 22, 2017

Những bông hồng trong thế giới du đãng

“Ta gọi tên em là yêu nữ - Là loài uỷ mị, gái hồ ly”. Đó là 2 câu trong 1 bài thơ khá nổi tiếng (sau đó được phổ nhạc) của một thi sĩ trẻ ở Sài Gòn trước năm 1975. Bài thơ đó được tác giả viết tặng một “yêu nữ” có thật ở ngoài đời, tên là Lệ Hải - một trùm du đãng. Những “yêu nữ” khuấy động giới giang hồ Sài Gòn không thua kém các “đồng nghiệp” nam...

Lá ngọc cành vàng…
Một cô gái con nhà giàu, xinh đẹp đã đem lòng yêu Đại Cathay - một trùm du đãng thất học, trong một lần gặp gỡ. Dù cuộc tình giữa họ chỉ kéo dài chưa tới 1 năm, nhưng chính mối lương duyên này đã sản sinh ra một “yêu nữ” trong giới giang hồ Sài Gòn. Người con gái đó có cái tên thật đẹp: Lệ Hải - biển nước mắt. Tuy vậy, cuộc đời cô không có nước mắt, mà trái lại rất dữ dội. Đúng hơn là chính cô đã làm cho bao người, nhất là những đàn ông si tình, đau khổ, đổ nước mắt... thành biển.
Sinh ra trong gia đình giàu có ở Sài Gòn, Lệ Hải được cha mẹ cho lên Đà Lạt học trường Pháp rất nổi tiếng có tên Chim Non (Couvent Des Oiseaux Đà Lạt), rồi trở về Sài Gòn học tại trường dòng Sơ Saint Paul, trường Marie Curie, cho đến khi thi đậu tú tài I. Thời đó, đầu thập niên 1960, ít có con gái học cao nên một cô gái học tới tú tài I như Lệ Hải là chuyện hiếm. Ngay từ thời còn học trung học, Lệ Hải đã nổi tiếng là người khiêu vũ rất đẹp, lúc nào cũng là cục nam châm thu hút đám con trai. Nhưng Lệ Hải lại chúa ghét những cậu ấm con nhà giàu, cô chỉ cảm thấy hứng thú với những người đàn ông từng trải.

Sau khi đậu tú tài I, Lệ Hải được gia đình cho đi du học ở Pháp, nhưng có lẽ do gia đình quá giàu, học cũng chẳng để làm gì, cô ở lại Sài Gòn ăn chơi. Lệ Hải có một cô bạn thân là em ruột bác sĩ Nghiệp, một “chiến hữu” của Đại Cathay - trùm du đãng ở Sài Gòn lúc đó. Lệ Hải và Đại Cathay tình cờ gặp nhau nhân tiệc sinh nhật của bác sĩ Nghiệp. Ngay từ lần đầu tiên gặp nhau đó, “trai anh hùng” và “gái thuyền quyên” đã phải lòng nhau, Lệ Hải trở thành người tình chính thức của Đại Cathay. Họ sống với nhau như vợ chồng, Lệ Hải bỏ nhà đi sống bụi với tay trùm du đãng. Chưa đến một năm, Lệ Hải chia tay Đại Cathay trở về với gia đình.

Trở thành “yêu nữ”
Sau khi chia tay Đại Cathay, Lệ Hải lấy chồng là một nhà kinh doanh người Nhật tên Nobira - thành viên trong Công ty National. Mê mệt người đẹp, ông chồng người Nhật thường xuyên đến Sài Gòn để hầu hạ, cung phụng. Nhưng khi ông Nobira trở về Nhật, Lệ Hải lại cặp bồ với nhiều nhân vật “cộm cán” khác như viên thiếu tá không quân tên N hay một ông dân biểu triệu phú tên L...

Một buổi tối, rời khỏi vũ trường Ritz, Lệ Hải ra xe hơi để về nhà. Bất ngờ, một tay chơi người Việt gốc Pháp tên là Vincent tới giở trò với Lệ Hải. Gã đàn ông miệng nồng nặc hơi rượu cùng vài đàn em bặm trợn đứng cản đầu xe Lê Hải và nói: "Đêm nay hoặc là em về với anh hoặc em phải ngủ ở lề đường...".
Nhận ra gã đàn ông si tình luôn đeo bám cô như đỉa đói trong vũ trường, Lệ Hải bình tĩnh cười, rồi nhỏ nhẹ đưa đẩy: "Em cũng muốn đến với anh, nhưng như một người tình lâu dài chứ không phải chụp giựt chỉ trong một đêm. Em muốn tối mai anh tỉnh táo, đi chơi với em, đưa em về...". Trúng kế, cái đầu nóng của gã người Pháp bỗng dịu trở lại, khoát tay cho đàn em nhường đường cho người đẹp.

Đêm ấy, vì quá phẫn uất trước việc Vincent dám hỗn với mình, Lệ Hải không về nhà, mà lái xe đến nhà Tầm "nhái", cũng là một người si mê Lệ Hải. Tối hôm sau, cũng tại vũ trường Ritz, khi gã si tình Vincent hí hửng chờ đợi đưa Lệ Hải vào ‘thiên đường” thì bất thình lình bị Tầm “nhái” dí sát súng vào ngực và bóp cò. Vincent chết ngay tại chỗ, cảnh sát không tìm ra hung thủ.
Đến cuối thập niên 1960, Lệ Hải đã chính thức gia nhập vào thế giới du đãng. Khác với các trùm du đãng phái mày râu, Lệ Hải không cần bảo kê, mở sòng bạc, bán ma túy..., mà chỉ cần bắt các đại gia cung phụng tiền bạc để mình và đàn em đi đập phá. Những người “chồng hờ” ấy chỉ là thứ để Lệ Hải “trang điểm” cho cuộc sống, còn nhu cầu tình yêu và tình dục của cô lại dành ở một chỗ khác. Lệ Hải chỉ thích những chàng trai trẻ non nớt về tình trường.

Sài Gòn thời đó bỗng xôn xao, hoang mang với chuyện thỉnh thoảng lại có một thanh niên học sinh “con nhà lành” nào đó bị bắt cóc một cách bí ẩn. Để rồi mấy ngày sau “nạn nhân” trở về gia đình với dáng vẻ bơ phờ, nhưng không hề hé môi, kể cả với cảnh sát, về những chuyện đã xảy ra với mình. Sau những cuộc mây mưa với chàng trai mới lớn nào đó, “nữ chúa” Lệ Hải đều trân trọng cảm ơn “người tình” và dằn mặt: “Tất cả những chuyện ở đây chỉ có tôi và anh biết. Anh không được tiết lộ cho bất cứ ai khác, nếu như anh còn muốn sống”.
Cuối tháng 4.1975, Lệ Hải cùng người chồng hờ vượt biển đến Úc. Từ đó, họ đến định cư ở Anh quốc. Tại đây, cô lấy một người chồng gốc Do Thái là chủ một nhà hàng khách sạn lớn. Cô sinh con và sống khép mình trong gia đình, như cố quên những năm tháng dữ dội trong thế giới du đãng ở Sài Gòn.

Chị Lin của giới giang hồ
Khoảng 1963-1964, đám trẻ bụi đời khu vực Cầu Muối và Tôn Đản bên quận 4 thường xuyên va chạm, đụng độ với bọn giang hồ nhí ở khu vực Cầu Kho, quận 1. Chính từ các cuộc thư hùng này, một nữ giang hồ nhí có cái tên rất Tây là Jacqueline đã trưởng thành và nhanh chóng nổi tiếng. Jacqueline thường phụ mẹ bán mắm ở chợ Cầu Kho. Không được học hành, người mẹ thì suốt ngày lo buôn bán, nên cô gái đã bị đám giang hồ nhí Cầu Kho lôi kéo vào các cuộc đụng độ với giang hồ nhí của quận 4. Ra đời năm 1950, là hậu quả sau một cuộc càn quét của lính lê dương Pháp vào ngôi làng Tân Hạnh Đông, Gò Vấp, Jacqueline có màu da tối sẫm, tóc quăn, vóc dáng to lớn. Càng lớn lên cô càng tỏ rõ nguồn gốc “lê dương” của mình với cách nói năng hùng hổ, tính tình như con trai.

Các cuộc đụng độ của giang hồ nhí 2 quận cuối cùng cũng được đôi bên “thương lượng” theo cách: Mỗi bên cử ra một đại diện để “tỉ thí” với nhau, bên nào thua phải quy phục bên kia. Phía bên giang hồ nhí Cầu Muối – Tôn Đản quận 4 cử ra một thằng du côn có biệt danh "Mặt chuột", rất lì lợm, chuyên đánh cận chiến. Bên phía Cầu Kho quận 1 cử ra Jacqueline. Cuộc tỉ thí diễn ra trước sân chợ Cầu Kho, xung quanh có khoảng 50 trẻ bụi đời ở 2 bên hò reo ủng hộ “gà nhà”. Sau khoảng 10 phút, cô gái nhanh chóng đè ngửa đối thủ, cưỡi lên bụng... Vậy là phe Cầu Kho độc chiếm cả khu vực, còn cô gái lai Jacqueline thì được bọn nhóc tôn làm thủ lĩnh của cả 2 phe.
Bước sang tuổi 15, Jacqueline đã thực sự trổ mã và trở thành nạn nhân của người cha dượng bất nhân. Khi lính Mỹ bắt đầu đổ quân ồ ạt vào miền Nam, Jacqueline cặp kè với một thằng lính Mỹ cũng đen thui như cô. Jacqueline rời khỏi quầy bán mắm của mẹ ở chợ Cầu Kho, xin đi làm ở một quán bar trên đường Nguyễn Cư Trinh. Là gái bán bar, nhưng Jacqueline coi mình như chủ, các cô gái làm cùng và cả chủ quán bar ai cũng sợ, một điều "chị Lin" hai điều cũng "chị Lin".

Dù đã đi bán bar, nhưng nhờ có tiền, nên Jacqueline vẫn duy trì được 1 nhóm du đãng dưới trướng để “sai vặt” và để gây áp lực với chủ quán. Ngày mẹ mất, Jacqueline về chịu tang đúng 3 ngày. Sau khi chôn cất mẹ xong, cô gái trở về nhà gặp người cha dượng và nói: “Tôi rất hận ông, nhưng lâu nay vì thương mẹ mà tôi nhẫn nhịn, im lặng, giờ mẹ tôi đã chết, tôi và ông phải ân oán cho sòng phẳng, xong đường ai nấy đi”. Dứt lời, trước mặt nhiều người, Jacqueline rút lưỡi lê đâm thẳng vào hạ bộ ông dượng ghẻ mấy nhát rồi bỏ đi, mặc cho lão ta nằm kêu la đau đớn.
Một lần, một trung sĩ tên Đực “đen" vì bực chuyện gì đó mà rút dao găm ra doạ Jacqueline. Jacqueline vỗ đùi thách thức: "Đ.M. Rút dao mà không dám đâm thì về chui vào quần vợ mày đi!". Mất mặt và sôi máu, Đực “đen” đâm thẳng dao vào bụng Jacqueline, nhưng vì sợ nên để nguyên không rút dao ra. Jacqueline vẫn ngồi yên tại chỗ, tay bịt vết thương, miệng cười nói: "Tao mà không chết thì mày và con vợ mày phải chết!". Sau bữa đó, Đực “đen” lẩn trốn, nhưng vẫn bị “chị Lin” tìm được tại 1 quán nhậu và “trả” cho hắn năm sáu nhát dao vào bụng bằng chính con dao mà hắn đã đâm cô. Lành bệnh, Đực “đen" sợ nên đào ngũ và trốn mất tăm. Sau vụ Đực “đen”, uy danh của Jacqueline càng nổi trong thế giới du đãng Sài Gòn.

Tiếp theo là vụ Jacqueline “làm gỏi” đám lính dù bảo kê các quán bar đường Nguyễn Văn Thoại. Đụng độ nhau trong quán bar, “chị Lin” hẹn với toán lính dù đúng 22h đêm sau gặp nhau tại xa lộ Đại Hàn để phân tài cao thấp. Đó chẳng qua là kế "điệu hổ ly sơn" vì khi đám lính du kéo đến chỗ hẹn thì Jacqueline dẫn đàn em xông đến các quán bar lớn do bọn này bảo kê, đập phá tan tành. Khi bọn lính dù trở về từ điểm hẹn, Jacqueline đón đường đánh từng thằng, làm mấy chục người đi nhà thương.

Jacqueline “kết thân” với nàng tiên nâu, lao vào cờ bạc, bao vốn liếng kiếm được cứ lần lượt đội nón ra đi. Cờ bạc và ma tuý đã làm cô khánh kiệt. Một buổi tối, khi đang ngồi "phê" thuốc, Jacqueline bị hai kẻ lạ mặt xông vào, xả dao chém cho tới khi cô ngã gục bên vũng máu. Ra khỏi viện, Jacqueline sống vất vưởng quanh khu Cầu Kho quận 1, kiếm ăn như những kẻ bụi đời đường phố. Sau ngày Sài Gòn được giải phóng vài hôm, một buổi sáng người ta thấy Jacqueline nằm chết cứng trên vỉa hè ở quận 1, nơi cô từng có một thời ngang dọc. Không người thân, các “chiến hữu” cũ cũng đâu mất, Jacqueline từ giã cuộc đời trong cô độc, nghèo khổ!
Hoàng Dũng (BLD)

Tướng cướp – nhà văn Sơn Vương

Đầu năm 1969, trên nhật báo Tin Sáng bất ngờ xuất hiện một thiên phóng sự dài với tựa đề “Sơn Vương - người tù thế kỷ”. Ngay sau đó có tờ báo khác cũng “ăn theo” với nhiều bài viết về tướng cướp – nhà văn Sơn Vương, người vừa được tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phóng thích sau khi thụ 34 năm tù. Thế giới du đãng Sài Gòn chợt bàng hoàng về một “đại ca” mang án tổng cộng 79 năm tù…

Có số mạng nhà văn – tướng cướp
Sơn Vương tên thật Trương Văn Thoại, con thứ 5 trong một gia đình điền chủ giàu có tại làng Bình Nghị thuộc tỉnh Gò Công, nay là xã Bình Nghị, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang. Giai thoại kể rằng, vào ngày thôi nôi, trước mặt cậu bé Thoại đặt không biết bao nhiêu thứ, từ đồ chơi đến sách vở, bút mực và cả vài loại binh khí tiêu biểu, nhưng cậu ấm chỉ nhìn lướt qua rồi vồ lấy hai món: Cây bút và thanh gươm.

Đến tuổi đi học, Thoại tỏ ra rất thông minh và hiếu học. Thoại bao giờ cũng hơn hẳn các bạn học cùng lớp. Nhưng khi vừa hết lớp 5 - Chương trình Cours Superieur của thời đó, Thoại nghỉ học trường tây để đi học võ và chữ Hán. Đến năm 1925, khi mới 16 tuổi, Thoại bỏ nhà đi theo tiếng gọi của giang hồ, tìm thầy học đạo. Cậu gặp được một đại lão sư ẩn danh trên núi cao, rất tài giỏi về võ thuật và được nhận làm đồ đệ rồi thầy trò mai danh ẩn tích.
Năm 1931, sư phụ qua đời, Thoại “hạ sơn” trở về Sài Gòn làm nghề bán sách bên lề đường. Nơi Thoại bán sách (đường Hàm Nghi sau này) có các văn nhân, ký giả, chủ báo cũng đem sản phẩm của mình ra bày bán trên vỉa hè. Trong số những chủ báo đó có ông Nguyễn An Ninh - chủ bút của tờ báo La Cloche Fêlee (Tiếng chuông rè) kiêm thủ lĩnh Đảng Thanh niên Cao vọng. Vốn thần tượng Nguyễn An Ninh, Thoại đã chủ động làm quen và hai người đã mau chóng thân nhau. Nhờ sự giúp đỡ và dẫn dắt của Nguyễn An Ninh, cộng với tài năng sẵn có, Trương Văn Thoại nhanh chóng trở thành cây viết chủ lực của tờ báo với bút hiệu Sơn Vương. Cách viết của Sơn Vương rất đơn giản, bình dân và dễ hiểu nên đã làm cho bạn đọc ưa thích.

Trong những năm 1932 - 1933, Sơn Vương nổi danh như cồn ở Sài Gòn, Chợ Lớn và cả lục tỉnh với hàng chục tiểu thuyết được đăng tải trên báo. Phần đông những sáng tác của Thoại là những tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình. Những nhân vật hư cấu được dựng lên là những hiệp sĩ, tướng cướp nghĩa hiệp, cướp của nhà giàu đem giúp kẻ nghèo. Mãi cho đến sau này, người ta mới hiểu rằng, chính Sơn Vương đã dùng tâm trạng con người thật của mình để diễn tả nhân vật trong truyện. Trong những năm 1931-1933, Sơn Vương đã đơn thương độc mã thực hiện hàng chục vụ cướp kinh thiên động địa chỉ nhắm vào các phú hộ, địa chủ ở khắp vùng từ Đồng Nai lên đến Sài Gòn, Chợ Lớn rồi dần xuống Long An.

Tướng cướp bị lưu đày
Hàng chục vụ cướp táo bạo đã xảy ra ở Sài Gòn và vùng phụ cận, nhắm vào nhà giàu và các chủ đồn điền Tây. Thiên hạ đồn đãi khắp nơi, kẻ khen phục người chê bôi, đi đâu cũng nghe thiên hạ bàn tán. Lúc ấy có tên chủ đồn điền cao su tên Rene Gaillard vừa bị cướp - vốn là một tên giang hồ thứ thiệt, Rene ra tuyên bố: Thưởng năm ngàn đồng và 1/10 số tiền bị cướp cho bất cứ ai tìm ra tung tích thủ phạm. Tên tài xế Năm Đường (người chở Sơn Vương đi cướp nhà băng) đã khai báo để nhận thưởng. Ngày 16.8.1933, Sơn Vương bị bắt, bị xử 5 năm khổ sai và đày ra Côn Đảo.

Ở Côn Đảo lúc bấy giờ đang giam giữ nhiều tù chính trị, đó là những người của Quốc dân Đảng, Hòa Hảo, Cao Đài và Việt Minh. Sơn Vương được đưa vào phòng số 2, là phòng thường phạm. Lúc này, nhà cách mạng Nguyễn An Ninh cũng đang bị giam ở đây và hai người gặp lại. Tuy là một tù thường phạm nhưng tăm tiếng vụ cướp tiền của chủ đồn điền cao su người Pháp khiến hầu hết tù phạm ở đây kính nể Sơn Vương.
Nhờ giỏi tiếng Pháp mà mỗi lần tù nhân cần gì với giám thị, Sơn Vương lại trở thành thông dịch viên bất đắc dĩ. Cuối năm 1933, nhà tù tổ chức một cuộc thi chữ đẹp để tìm người viết chữ tốt phụ giúp làm giấy tờ cho trại, Sơn Vương được chấm đầu và được nhận làm thư ký cho Ty Ngân khố của Côn Đảo. Từ đó, Sơn Vương không còn bị giam trong tù nữa mà được thả ra ngoài, hàng ngày làm việc cho Ty Ngân khố, tối về đến dạy học cho cô con gái nhỏ của chúa đảo là Nguyễn Thị Kim Hoa.
Năm 1936, Sơn Vương được trả về đất liền và bị giam tại Hà Tiên. Một hôm, viên giám đốc người Pháp bị mất cắp 200 đồng, nghi cho một người Việt làm bồi bàn ăn cắp, tên giám đốc đã tra khảo dã man người giúp việc đến chết. Sơn Vương biết chuyện đã hô hào tù nhân nổi lên đập phá, phản đối viên giám đốc. Vậy là Sơn Vương lại bị bọn Pháp đày trở lại Côn Đảo. Trở lại Côn Đảo, Sơn Vương âm thầm thu nhập tài liệu và viết bài tố cáo chế độ nhà tù hà khắc gửi về Sài Gòn cho báo chí đăng tải, làm tên quận trưởng bị trả về Pháp và thay quận trưởng mới. Ngày 16.8.1938, Sơn Vương được trả tự do.

Đúng một năm sau, cũng vào ngày 16.8.1939, Sơn Vương lại bị bắt trở lại vì bị ghép tội du đãng và bị đưa qua giam tại trại giam ở Pursat thuộc Campuchia. Chỉ vài tháng sau, Sơn Vương cưa cửa tù trốn thoát qua Thái Lan. Rồi ông lại bị bắt khi tìm cách trở về Sài Gòn. Với tội vượt ngục, Sơn Vương bị kết án 10 năm tù và bị giam ở phòng 17 thuộc Bót Catina cho đến đầu năm 1942 thì một lần nữa lại bị đày ra Côn Đảo.

Muốn làm chúa đảo?
Ngày 9.3.1945, quân Nhật chiếm Côn Đảo và bắt giam viên Giám đốc Nhà tù Côn Đảo người Pháp tên Tissaire. Đến cuối năm 1945, Việt Minh giành quyền kiểm soát Côn Đảo. Việt Minh đã cho tổ chức bầu cử và Trương Văn Thoại được bầu làm Chủ tịch ủy ban hành chính Côn Đảo. Ở vị trí này, Sơn Vương tưởng như mình đã trở thành chúa đảo. Sơn Vương cưới cô bé học trò ngày xưa nay đã trở thành cô giáo Lệ Hoa xinh đẹp và dịu dàng. Một đám cưới lớn nhất Côn Đảo được diễn ra. Người ta đồn thổi rằng Sơn Vương còn muốn Côn Đảo chính thức trở thành một quốc gia trung lập, đồng thời tự xưng là quốc vương…!

Khi quân Pháp trở lại xâm lược Việt Nam, chúng đem ba chiến hạm ra chiếm lại Côn Đảo vào tháng 4.1946, bắt giam lại tất cả tù nhân. Riêng Sơn Vương mới vào tù đã bị một người tên Đinh Công Thành tố cáo với bọn Pháp là thành phần nguy hiểm vì vậy mà bị giam riêng và bị đối xử khắc nghiệt hơn những người khác. Có một người tù tên Út vì thù hằn mà bịa chuyện Sơn Vương đang giữ tấm bản đồ kho tàng châu báu của Vua Gia Long giấu lại trong thời gian chạy trốn Tây Sơn năm 1783, báo lên mật thám Pháp. Tưởng thật, bọn Pháp tra khảo Sơn Vương dã man, đến nỗi Sơn Vương chịu không nổi phải nhận đại là có và đã vẽ một bản đồ ma cho bọn Pháp. Rồi vì tội vẽ láo đó mà Sơn Vương lại bị đánh đập thê thảm hơn.
Giữa năm 1947, Sơn Vương bị đưa về Sài Gòn ra tòa với hai tội danh là cưỡng hôn cô vợ Lệ Hoa và giết một người tù tên Quít, lãnh bản án chung thân. Ngày 8.8.1953, trong một buổi đi làm lao công, bất ngờ Sơn Vương chạm mặt với tên Út, người đã tố cáo Sơn Vương có bản đồ kho tàng. Quá căm tức, Sơn Vương đánh chết tên Út. Thêm một án chung thân nữa và Sơn Vương bị đưa trở lại Côn Đảo. Vào thời đó, bản án chung thân được tính là 32 năm. Như vậy, tổng cộng các bản án tù mà Sơn Vương bị phạt là 79 năm!

Đến ngày 18.11.1968, tức sau 34 năm thụ án, Sơn Vương được tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ân xá, trở về đời sống bình thường. Cuộc trở về của Sơn Vương là dịp để báo chí Sài Gòn thổi bùng cuộc đời của “người tù thế kỷ” như là huyền thoại. Nhưng lúc bấy giờ, Sơn Vương đã già yếu, trở về sống ẩn dật trong một căn nhà nhỏ nằm trong hẻm đường Nguyễn Cư Trinh, Sài Gòn và mưu sinh bằng nghề làm thầy thuốc nam gia truyền. Ông mất năm 1987 tại quê nhà Gò Công.

Hồi ký “Máu hoà nước mắt”
Năm 1980, trước khi về lại cố hương Gò Công, ông đã ký tặng chính quyền cách mạng một tập bản thảo đánh máy dày khoảng 600 trang. Tập bản thảo hồi ký này (có tên “Máu hoà nước mắt”, hiện đặt tại Bảo tàng Côn Đảo) chủ yếu nói về những năm tháng khắc nghiệt trong nhà tù Côn Đảo. Ngay trong phần mở đầu bản thảo hồi ký có tên "Máu hòa nước mắt", ông đã viết:“Tại sao tôi đi ăn cướp và tại sao tôi phạm tội giết người?”. Ông viết tiếp: “Ăn cướp để làm gì? Điều này tôi không cần nói rõ chi tiết vì đã có vong linh một số nhà cách mạng đàn anh quá cố và một số gia đình lao động ở Bàn Cờ và Xóm Trể bị cháy nhà từ ba mươi mấy năm về trước (hiện nay còn sống) chứng kiến cho tôi”(...)

“Một điều tôi có thể hãnh diện và tự an ủi lấy tôi là hai lần bị bắt về tội cướp, người ta tra tấn tôi đủ thứ cực hình để sát hạch tôi: Ăn cướp lấy tiền để làm gì và trao cho những ai? Thì trước sau tôi vẫn một mực khai rằng: Chơi đĩ và thua cờ bạc mà hết; chớ không hề khai một lời nào có thể can danh phạm nghĩa đến các bậc đàn anh, vì hành động mạo hiểm đó đều do tôi tự động, chớ không ai xúi bảo; nghĩa là các nhà cách mạng đàn anh không hề hay biết những món tiền tôi đưa ra là tiền ăn cướp”.

“Nhà chức trách Pháp hồi ấy không tin, họ khảo tôi là tôi cứ ráng chịu đòn. Vì tôi tự xét: các anh ấy mà được tự do hay còn sống là xã hội được nhờ. Trái lại tôi bất quá là một kẻ vô danh tiểu tốt, có chết đi cũng không liên quan gì đến việc đời hay việc nước.Vậy tôi đi ăn cướp lấy tiền là để chơi đĩ và thua cờ bạc; mặc dù tôi không bao giờ bước đến ngưỡng cửa lầu xanh, cũng như không cầm được bộ bài Cào hay bộ bài Tứ sắc mà chia cho các tay con để chung tiền hay hốt bạc”.
Hoàng Dũng (BLD)

Chuyện về tướng cướp Bạch Hải Đường

Đại Cathay, Điền Khắc Kim, Sơn “đảo”... là những cái tên lừng danh trong giới giang hồ Sài Gòn. Nhưng nếu hỏi tên giang hồ nào nổi danh nhất miền Nam trước năm 1975, nhiều người sẽ trả lời đó là Bạch Hải Đường. Bạch Hải Đường là tên giang hồ duy nhất ở miền Nam mà cuộc đời được viết thành sách, dựng thành phim và tái hiện trên sân khấu cải lương…

Bản sao của Điền Khắc Kim
Ở Sài Gòn có một Điền Khắc Kim chuyên cướp của (và hãm hiếp) nhắm vào những gia đình người Mỹ. Ảnh hưởng từ câu chuyện của Điền Khắc Kim, ở miền Tây Nam bộ cũng có một tên du đãng chuyên gây án nhắm vào những gia đình người Mỹ, người nước ngoài, nhưng với tần suất và trình độ cao hơn nhiều, đó là Bạch Hải Đường. Tên du đãng này tên thật là Nguyễn Ngọc Truyện, sinh năm 1950, là con lớn trong gia đình nghèo có 5 anh em ở TP.Long Xuyên, tỉnh An Giang. Nhà nghèo, Truyện sớm bỏ học, gia nhập đám trẻ bụi đời sống bằng nghề lượm ve chai.
Năm Truyện 15 tuổi, do cha bệnh nặng, nên cậu phải thay cha làm lơ xe cho những chuyến xe đò từ Long Xuyên đi Sài Gòn để kiếm tiền nuôi gia đình. Bôn ba trên những chuyến xe, bến phà, tiếp xúc với các “anh chị”, đại ca ở nhiều nơi, máu giang hồ trong Truyện càng có điều kiện phát triển. Năm 18 tuổi, Truyện được cha mẹ cưới vợ, sinh 2 đứa con trai. Truyện bỏ nghề lơ xe, vừa trốn quân dịch, vừa chạy xe lôi để nuôi vợ con.

Rồi con bị bệnh nặng, không tiền chữa trị. Trong lúc túng quẫn, Truyện liều lấy trộm chiếc xe Honda, bán lấy tiền mua thuốc cho con, khởi đầu con đường trộm cướp. Bị ảnh hưởng bởi câu chuyện tướng cướp Điền Khắc Kim đăng trên báo, Truyện cũng trộm cướp nhắm vào người Mỹ. Chỉ trong 3 tháng đầu năm 1971, Truyện đã đột nhập vào các gia đình người Mỹ 8 lần, lấy 5 tivi, 5 máy hát, 4 thùng rượu, 2 thùng thuốc lá… Tháng 4.1971, tần suất trộm cắp của Truyện càng dày đặc với 7 chiếc xe Honda trộm được. Qua tháng 5.1971, số chiến lợi phẩm của Truyện là 20 xe honda... Chỉ trong mấy tháng mà TP.Long Xuyên có cả trăm chiếc xe Honda bị mất, lực lượng cảnh sát ở đây phải đặt trong tình trạng báo động. Một chiến dịch truy quét quy mô được tiến hành, nhưng không tìm ra được thủ phạm.
Truyện rất giỏi võ nhờ theo học một thầy giỏi võ nhất miền Tây. Vụ cướp nổi tiếng làm cho Truyện được giới giang hồ đặt cho biệt danh là Bạch Hải Đường xảy ra cuối năm 1971. Sau khi đột nhập vào nhà đại úy Triệu - sếp phó lực lượng cảnh sát TP.Long Xuyên, lấy đi nhiều tiền vàng, Truyện “ẩn mình” ở nhà cô người yêu. Một cô “ghệ nhí” khác của Truyện tên Lệ vì quá ghen đã báo cho cảnh sát nơi ẩn náu của Truyện. Truyện bị bắt và bị đại úy Triệu đánh đập dã man, xong cho 2 viên quân cảnh lực lưỡng áp giải về trại giam. Bị còng tay, nhưng khi xe đang chạy, Truyện đánh gục hai quân cảnh và người lái xe rồi lao xuống đường tẩu thoát. Sau vụ đó, giới giang hồ Long Xuyên đặt cho Truyện biệt danh “tướng cướp Bạch Hải Đường”, vì nó giống với câu chuyện tên tướng cướp Bạch Hải Đường trong tiểu thuyết và bộ phim Đài Loan đang rất thịnh hành khi đó là “Phi tặc Hải Đường Hồng”.

Thách thức mọi trại giam
Đầu thập niên 1970, cái tên Bạch Hải Đường trở nên nổi bật nhất trong giới tội phạm miền Nam, lấn át hết những tên du đãng có “số má” ở Sài Gòn. Nhiều giai thoại được đồn thổi rất ly kỳ xung quanh cái tên Bạch Hải Đường, báo chí tha hồ thêu dệt Bạch Hải Đường như là tay giang hồ hào hiệp chuyên cướp của người giàu chia cho người nghèo, chuyên nhắm vào những cố vấn Mỹ và các sĩ quan cảnh sát, quân đội. Rồi nhiều cuốn sách, kịch bản điện ảnh, sân khấu cải lương đã xây dựng nhân vật từ những tình tiết hư cấu này, làm Bạch Hải Đường càng thêm nổi tiếng. Đặc biệt, có nhiều giai thoại về chuyện cảnh sát Sài Gòn bắt giam Bạch Hải Đường như là “bắt cóc bỏ đĩa”, vì y có biệt tài vượt ngục rất thần kỳ.
Khi câu chuyện về Bạch Hải Đường đang hồi gay cấn thì miền Nam được giải phóng, lúc đó Bạch Hải Đường vừa bị bắt vào trại giam. Một ngày sau, lợi dụng tình hình “tranh tối tranh sáng”, Bạch Hải Đường trốn trại, để lại dòng chữ trên tường: “Bạch Hải Đường sinh ra không phải để ở tù”. Nhưng chỉ ít lâu sau, Bạch Hải Đường lại bị bắt vì tội trộm cướp. Tháng 8.1975, Bạch Hải Đường lại trốn trại, để lại một lá thư: “Xin Cách mạng thông cảm và tha lỗi cho tôi. Vì hoàn cảnh gia đình nên tôi mới trốn và tôi hứa là về sẽ tăng gia sản xuất để sống. Tôi không phạm tội nữa”. Nhưng Bạch Hải Đường không giữ đúng lời hứa, cướp 100 cây vàng ở vùng biên giới Châu Đốc và bị bắt sau khi 3 viên đạn bắn vào bắp chân. Tháng 5.1980, Bạch Hải Đường tự tháo còng, đục thủng tường trại giam và để lại dòng chữ: “Nơi đây không phải chốn dừng bước giang hồ của Bạch Hải Đường”.

Một lần nữa, tên giang hồ khét tiếng lại đào thoát khỏi vòng vây pháp luật và một cuộc truy bắt nữa bắt đầu. Rồi Bạch Hải Đường cũng bị bắt sau khi trúng đạn. Do nhiều lần bị thương, không chịu chữa trị, xem thường tính mạng, nên bệnh tật của Bạch Hải Đường ngày càng nặng. Dù đã được cán bộ quản giáo tận tình chữa trị, lo thuốc men, nhưng Bạch Hải Đường không thoát khỏi số phận ở tuổi 33. Bạch Hải Đường bình thản nhắm mắt sau khi kể lại toàn bộ tội lỗi của mình trong 13 năm làm “tướng cướp” và chân thành cảm ơn các cán bộ quản giáo.

Lời tự thú của Bạch Hải Đường
Biết không qua khỏi vì bệnh tật, Bạch Hải Đường đã xin cán bộ trại giam giấy viết để tường thuật về những vụ trộm cướp đáng kể trong cuộc đời của mình. Trong bản tự khai, Bạch Hải Đường kể lại hơn 40 vụ đột nhập nhà của các dân biểu Sài Gòn, doanh nhân người Mỹ, cố vấn quân sự Mỹ, nhân viên ngoại giao, cảnh sát, quân cảnh của chế độ cũ... Hầu hết những căn nhà của họ đều rất kiên cố, có lính canh gác 24/24h, nhưng Bạch Hải Đường luôn ra vào trót lọt, chưa bao giờ bị phát hiện. "Trong thời gian đi lấy trộm đồ, tôi toàn vô nhà của người giàu có, nhà của người nước ngoài, nhất là người Mỹ", Bạch Hải Đường viết.
Một lần, Bạch Hải Đường vào nhà ông chủ tên Chuẩn chuyên cho bác sĩ nước ngoài ở thuê. Do bên dưới có lính canh nên Bạch Hải Đường leo lên vách tường nhà chùa rồi leo qua nóc nhà của bác sĩ Chuẩn, "trổ" mái nhà chui xuống phòng của một bác sĩ người Úc đang ngủ. Trong căn phòng chật hẹp, y đã "dọn" quần áo, đồng hồ đeo tay, một cái rương lớn, quạt máy, máy “thâu băng”... ra khỏi phòng mà ông bác sĩ Úc vẫn ngon giấc. Mãi sáng hôm sau thức dậy, nhìn mái nhà có lỗ thủng, bác sĩ này chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Ông chủ nhà tên Chuẩn đã huy động lực lượng tăng cường công tác bảo vệ an toàn cho khu nhà, nhưng chỉ một tuần sau, Bạch Hải Đường lại "viếng thăm" khu nhà một lần nữa. Hắn vào phòng của một bác sĩ người Mỹ dọn sạch tất cả đồ đạc có giá trị, kể cả vàng và đôla, chỉ để lại cho gia chủ khẩu súng trong ngăn kéo. Nhân viên, bác sĩ làm việc trong tòa nhà này sau đó đã dọn đi vì không tin cảnh sát có thể đảm bảo cho tài sản của họ được an toàn. Có người còn nghi ngờ hai vụ mất trộm do nội bộ thực hiện, bởi lúc nào lính cũng gác rất chặt ở cửa.

Một lần khác, Bạch Hải Đường kể, y đột nhập nhà ông Nguyễn Đắc Dần cho mấy kỹ sư người Mỹ thuê. Lọt vào nhà, y thấy hai người Mỹ đang ngủ say sưa. Bạch Hải Đường lấy hai cái rương lớn cho tất cả những thứ cần lấy vào. Chưa vội rời khỏi hiện trường, Bạch Hải Đường còn lân la xuống nhà bếp, mở tủ lạnh... Hắn lôi rượu thịt đem ra bàn, ngồi chén say sưa, đến gần hết chai rượu vang đỏ mới chịu vác 2 va ly đồ đu dây qua cửa sổ thoát xuống đất. Sáng hôm sau, khiếp vía trước hiện trường để lại, 2 kỹ sư Mỹ vội vã dọn đồ đi nơi khác. Cũng tại ngôi nhà này, vài tháng sau Bạch Hải Đường đột nhập vào phòng của hai người Nhật, lấy nhiều tài sản có giá trị. Sau đó vài tuần, Bạch Hải Đường đột nhập vào một căn cứ hải quân Mỹ ở gần kho xăng Quản Trung Hòa. Mấy ngày sau, y lại mò đến căn cứ Mỹ phía sau ngân hàng Tín Nghĩa, vào nhà một sĩ quan lấy được một tivi, quần áo, ba cái gương, nhiều tiền đôla Mỹ...

Không chỉ vào nhà của những đại gia, sĩ quan ở TP.Long Xuyên, mà mỗi lần đi thăm "bạn bè" ở tỉnh nào đó, đêm đến, y thường "tranh thủ" làm vài vụ. Trong một lần qua nhà người bạn tên Phước Hùng ở Rạch Giá, Kiên Giang, Bạch Hải Đường cũng đã vào nhà người nước ngoài 2 lần. Tại Cần Thơ, y cắt kẽm gai chui vào khu nhà của một trung tá Mỹ lấy một bao đồ, máy chụp hình, tivi và một số tiền.

“Tôi leo lên lầu nhà này thì thấy một chiếc trực thăng đậu trên đó. Tôi leo vào trực thăng kiếm đồ nhưng chỉ lấy được một nón phi công, một đôi bao tay, một bao đồ và một xấp giấy tờ. Tôi mang giấy tờ ra xem thì mới biết đó là nhà của trung tá không quân", Bạch Hải Đường kể. Khi thông tin vụ đột nhập này được tiết lộ ra ngoài, lực lượng quân cảnh, cảnh sát chế độ cũ lại được một phen... náo loạn. Sở dĩ Bạch Hải Đường dám “liều mạng” vào nhà của phi công này là vì có một lời thách thức từ nhóm giang hồ ở Cần Thơ: Nếu ai vào được nhà của phi công trên, vào được máy bay, mang được cả nón phi công ra thì sẽ được tất cả giới giang hồ ở Tây Đô tôn làm "đại ca", chính thức thống lĩnh toàn bộ thế giới giang hồ ở miền Tây.
Hoàng Dũng (BLD)

Sơn “đảo” và cái chết vì “lỗ chân trâu”

Trong những trùm du đãng Sài Gòn trước năm 1975 có một cái tên bị giới giang hồ thời đó rất coi khinh, do y dựa vào lính dù Sài Gòn để khuếch trương thanh thế, tranh giành lãnh địa. Tên du đãng đó có tên là Sơn “đảo”. Sau bao lần “vào sinh ra tử”, cuối cùng Sơn “đảo” lại chết vì “lỗ chân trâu” - bị một du đãng đàn em trả thù vì tranh giành gái.

Sơn “đảo” tên thật là Vũ Đình Khánh, sinh năm 1944 tại Hà Nội, năm 1955 cùng gia đình di cư vào vùng Hố Nai, Biên Hòa, rồi về quận Tân Bình, Sài Gòn. Khánh sớm bỏ học, đi bụi, rồi trở thành du đãng nhóc. Với chút vốn liếng chữ nghĩa, cộng với máu giang hồ có sẵn trong người, Khánh sớm trở thành thủ lĩnh của đám trẻ bụi đời ở quận Tân Bình, trở thành nỗi ám ảnh của người dân lương thiện nơi đây. Thực hiện chủ trương “vãn hồi trật tự” ở Sài Gòn của tướng Nguyễn Cao Kỳ, chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Loan lập ra đội quân đặc nhiệm bài trừ du đãng. Vũ Đình Khánh bị bắt trong một lần cướp giật, lãnh án 5 năm tù và bị đày ra Côn Đảo năm 1966 cùng hàng trăm du đãng cộm cán khác.

Tại nhà tù Côn Đảo, Vũ Đình Khánh đã gặp và “thọ giáo” một tướng cướp – nhà văn lừng danh tên là Sơn Vương, người vào năm 1934 bị thực dân Pháp xử… 79 năm tù (khi gặp Vũ Đình Khánh vẫn còn thụ án). Khánh đổi tên thành Sơn “đảo” – chữ Sơn theo tên của ông thầy Sơn Vương, gắn thêm “đảo” để nhớ về cuộc gặp gỡ ở Côn Đảo.
Sơn “đảo” được thả về đất liền vào năm 1971. Năm 1966, Vũ Đình Khánh chưa được biết nhiều trong giới giang hồ Sài Gòn, nhưng sau 5 năm ở tù Côn Đảo trở về với cái tên mới Sơn “đảo”, tay du đãng này trở nên có “số má”. Thời đó, tên du đãng nào chưa trải qua các nhà tù, không được giới giang hồ coi trọng. Với bản án 5 năm lưu đày Côn Đảo, khi trở về Sài Gòn, Sơn “đảo” nghiễm nhiên trở thành “đàn anh”, được các băng đảng khác kiêng nể. Sơn “đảo” hùng cứ một phương ở khu vực quận Tân Bình. Ban đầu Sơn “đảo” đứng ra bảo kê cho các sòng bạc. Ai chịu đóng “bảo kê” cho Sơn thì được làm ăn yên ổn, ai không chịu đóng thì trước sau cũng bị cảnh sát Tân Bình hốt gọn. Tiến thêm một bước, Sơn “đảo” mua lại một sòng bạc đang có nguy cơ phá sản, rồi bằng mối quan hệ “ngầm” của mình mà lôi kéo các con bạc về, nhanh chóng đưa sòng bạc phát triển với quy mô ngày càng lớn.

Du đãng quý tộc
Sơn “đảo” rất thích thể dục thể hình, y trang bị cho mình cả một phòng tập thể hình thuộc loại hiện đại nhất Sài Gòn thời ấy. Nhờ chịu khó luyện tập, Sơn “đảo” có một cơ thể thật đẹp, ngực nở phồng, hai cánh tay đồ sộ không thể khép sát vào nách. Với một chút năng khiếu văn chương, lại là một lực sĩ có thân hình rất đẹp, Sơn “đảo” được xem là du đãng “quý tộc”. Cũng chính vì được xem là du đãng quý tộc mà Sơn “đảo” giao du, kết thân với giới quân đội Sài Gòn, dựa vào họ mà nâng cao thanh thế. Đó là điều mà thế giới giang hồ Sài Gòn không thể chấp nhận, vì vậy Sơn “đảo” đã đứng đối lập với thế giới ngầm Sài Gòn.
Người ta thấy Sơn “đảo” thường xuyên sử dụng xe phân khối lớn đi kè kè với tay trung tá Đường - sư đoàn trưởng sư đoàn dù và người em vợ của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thường được gọi là “cậu Mười”. Cậu Mười xây dựng một tòa nhà 5 tầng trên đường Trương Minh Ký để cho các đại ca giang hồ thuê mở sòng bạc, vũ trường, trong đó có Sơn “đảo”. Vừa được sự đỡ đầu của cậu Mười, vừa chơi thân với sư đoàn trưởng sư đoàn dù, thanh thế của Sơn “đảo” càng vững.

Thời ấy hầu hết các vũ trường đều có màn múa “thoát y” để thu hút khách. Vũ trường Barcarat thuộc loại nổi tiếng nhất nhờ màn vũ thoát y độc đáo. Một cô gái với thân mình bốc lửa từ từ bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay hoan hô của khách. Cô gái nhảy múa cuồng loạn theo điệu nhạc, rồi lần lượt từng mảnh xiêm y trên mình rơi dần ra, cuối cùng chỉ còn độc một chiếc quần lót thật “tiết kiệm vải” (gọi là “lá nho”). Đó là lúc chủ vũ trường “khuyến mãi” cho khách bằng trò “bốc thăm trúng thưởng”. Người “may mắn” trúng thưởng được lên sân khấu để cùng nhảy với cô gái. Sau đó, nếu người ấy dùng răng gỡ được chiếc quần lót của cô vũ nữ thì cô gái sẽ thuộc về người ấy cho tới sáng. Vũ trường Barcarat có cô vũ nữ tên Trang với thân hình bốc lửa, bước nhảy điêu luyện, đôi mắt như hớp hồn khách làng chơi. Trang “Barcarat” làm điên đảo bao khách làng chơi, trong đó có cả Sơn “đảo”.

Chết vì gái
Thời ấy, khu vực Bệnh viện Từ Dũ là điểm hút chích nổi tiếng ở Sài Gòn. Tại đây có một tay du đãng chuyên bán ma tuý, tên là Phạm Bá Y. Bá Y bị thọt chân, nên được giới du đãng gán cho biệt danh Y “càlết”. Lúc này ở quận Tân Bình, Sơn “đảo” cũng đã mở rộng lĩnh vực hoạt động sang buôn bán ma túy. Biết mình chỉ thuộc hàng đàn em của Sơn “đảo”, Y “càlết” phải từ bỏ món “hàng trắng” mà Sơn “đảo” đang nắm độc quyền, quay về bán thuốc phiện “cò con” cho các con nghiện. Dù vậy, Sơn “đảo” vẫn ghét Y “càlết”.
Một hôm, Sơn “đảo” đến thăm Trang “Barcarat”, cũng là lúc Y “càlết” đang “trồng cây si” trong nhà người đẹp. Thấy Sơn “đảo” vào, Y “càlết” tỏ cử chỉ trân trọng gật đầu chào, rồi xin phép ra về. Sơn “đảo” nghĩ ra trò làm nhục đối thủ trước mặt người đẹp, nên hất hàm hỏi Y “càlết”: “Ai cho mầy tới đây?”. Y “càlết” lúng túng nói không nên lời, miệng lắp bắp: “Dạ... thì tôi đến... thăm Trang...”. Sơn “đảo” chưa chịu buông tha, bước tới tát mạnh Y và nói: “Tao cấm mày từ đây không được đến đây, nếu không đừng trách”.
Đối với bọn du đãng, nỗi nhục lớn nhất của chúng là khi bị làm nhục trước mặt người đẹp. Y “càlết” cũng vậy, tên du đãng có thừa tiền nhưng bị tật bẩm sinh này rất say mê Trang “Barcarat”, nhưng chưa được người đẹp đoái hoài. Vậy mà bất ngờ Y “càlết” lại bị Sơn “đảo” đánh, làm nhục ngay trước mặt người đẹp. Mối hận này đối với một tên du đãng tật nguyền là rất lớn, không gì rửa cho sạch. Về nhà uống rượu suốt 3 ngày, mỗi lần uống rượu là mỗi lần Y “càlết” lấy rượu rửa thật kỹ bên mặt bị Sơn “đảo” đánh như để rửa sạch nỗi nhục. Một kế hoạch tàn khốc đã lóe lên trong đầu Y “càlết”.
Sơn “đảo” có người em ruột rất giỏi võ tên là Vũ Đình Cương, có biệt danh là Cương “võ sĩ”. Cương cùng ông anh mở sòng bạc, buôn ma túy... Một lần khi đi lấy “hàng” (ma túy), Cương bị bắt, phải ngồi tù Chí Hòa. Trong khi Sơn “đảo” ở bên ngoài lo chạy cho đứa em ra khỏi tù, thì một chuyện kinh khủng đã xảy ra trong tù. Vì tranh giành làm “đại bàng” trong tù mà một tên du đãng cộm cán khác tên là Lâm “chín ngón” đã đâm chết Cương “võ sĩ” ngay trong nhà lao.

Nhận được hung tin, Sơn “đảo” âm thầm lên kế hoạch giết Lâm “chín ngón” bằng cách bỏ ra mấy trăm cây vàng để thuê một tay giang hồ đang bị giam trong khám Chí Hòa tìm cách tiếp cận để giết Lâm “chín ngón”. Người lãnh sứ mạng đó là tên du đãng Hoàng “đầu lâu”. Thế nhưng, khi vừa mới được chuyển đến ở chung buồng giam với Lâm “chín ngón”, chưa kịp ra tay, thì Hoàng “đầu lâu” đã bị đối thủ phát hiện âm mưu, ra tay trước, đâm chết tại chỗ. Ở ngoài, Sơn “đảo” lại lồng lộn thề giết cho kỳ được Lâm “chín ngón”. Nhưng Sơn “đảo” chưa kịp thực hiện thì chính mình đã bị giết.
Nửa đêm ngày 18.1.1975, Sơn “đảo” cùng trung tá Đường (sư đoàn dù) rời vũ trường Crystal. Đến bên chiếc môtô 125 phân khối, Sơn “đảo” phát hiện bánh sau của xe bị xẹp. Tên trùm du đãng không hề biết rằng, trong lúc hắn đang ôm cô vũ nữ trong vũ trường thì ở ngoài có một đứa bé đánh giày được Y “càlết” thuê tới xì bánh chiếc xe 125 phân khối. Sơn “đảo” dắt chiếc xe qua tiệm sửa xe bên kia đường nhờ sửa.

Bất ngờ, một chiếc Honda 67 lao tới kèm theo tiếng kêu: “Sơn “đảo”. Sơn “đảo” chưa kịp phản ứng thì một tiếng nổ vang lên, viên đạn găm vào vai làm Sơn ngã quỵ. Y “càlết” xuất hiện, lạnh lùng chĩa súng vào Sơn và nói: “Vì cái tát đó nên mày phải chết”. Nói dứt lời, Y “càlết” nã tiếp hai phát đạn vào bụng Sơn rồi lên xe máy cùng đàn em rú ga bỏ chạy. Thiếu tá Đường mặc dù có súng bên người vẫn không dám rút ra mà bỏ chạy theo hướng khác. Sơn “đảo” được đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng đã chết sau đó vài giờ.

Đám tang của Sơn “đảo” thật rình rang, kinh dị, sặc mùi giang hồ. Hàng chục xe Jeep chở đầy lính dù với súng tuốt lê trần hộ tống xe chở quan tài chạy khắp khu trung tâm Sài Gòn, sang quận Tân Bình, chạy qua vũ trường Crystal... Khi đoàn xe tang chạy qua khu vực Xóm Đạo của băng nhóm Y “càlết”, đám lính dù trên xe chĩa súng lên trời bắn đến hết đạn, như thề với Sơn “đảo” sẽ trả thù. Nhưng đàn em của Sơn “đảo” chưa kịp tìm ra được tung tích Y “càlết”, thì miền Nam đã hoàn toàn giải phóng. Sau ngày giải phóng, Y “càlết” vẫn không bỏ con đường cũ, tiếp tục phạm tội giết người và bị kết án tử hình.
Hoàng Dũng (BLD)